Thiên Bảo tuy còn nhỏ, nhưng cũng thường xuyên nghe thấy từ "công an", lúc trước khi nó không nghe lời, người nhà hay dọa.
“Mày mà không nghe lời nữa, lập tức cho công an bắt mày đi!”
Trẻ con thì hiểu gì đâu, chỉ cảm thấy "công an" là một thứ gì đó rất đáng sợ, sẽ bắt nó đến một nơi tối tăm không thấy mặt trời.
Giờ phút này, nó càng gào khóc dữ hơn.
“Hu hu hu, dì ơi con không đau nữa, dì đừng cho công an bắt con.”
Cố Phi Phi sững sờ, đám người vây xem càng cười đến mức không đứng thẳng lưng nổi.
“Cười chết mất, tôi đã thấy từ sớm rồi, rõ ràng là đứa bé kia tự đâm sầm vào người nữ đồng chí, kết quả là bà mẹ này không nói hai lời đã bắt người ta bồi thường.”
“Đúng đó! Lấy đâu ra cái lý lẽ đó, còn nói năng hùng hồn lý lẽ, đây không phải là vừa ăn cắp vừa la làng sao?”
“Ủa? Sao thối thế? Không lẽ đứa bé kia sợ đến mức tè ra quần rồi à?”
Quần chúng vây xem nói không sai chút nào, Thiên Bảo vừa nghe nói báo công an đã sợ vỡ mật, cộng thêm hai ngày nay uống hơi nhiều nước nên đã tè ra người.
Cố Phi Phi chán ghét không chịu nổi, kéo giật áo Thiên Bảo: “Mặt mũi của tao sắp bị mày làm mất hết rồi!”
Cô ta vội vã kéo áo Thiên Bảo, muốn rời khỏi nơi mất mặt này, ai ngờ Thiên Bảo lại ăn vạ không chịu đi!
Nó chỉ vào Cố Thanh Chanh, khóc lóc van xin: “Mẹ ơi, tay dì ấy có bánh quy sô cô la, Thiên Bảo muốn ăn.”
Mặc dù Cố Thanh Chanh là dì ruột của Thiên Bảo, nhưng Cố Phi Phi rất ít khi về nhà mẹ đẻ, trong ấn tượng của nguyên thân, số lần gặp đứa cháu này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trí nhớ trẻ con lại không tốt, quên cũng là bình thường.
Cố Phi Phi hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống, lúc này chỉ muốn mau chóng chạy đi.
Nhưng Thiên Bảo chỉ biết ăn, không cho nó ăn là nó làm ầm lên.
“Con muốn ăn sô cô la, muốn ăn bánh quy, muốn ăn kẹo sữa!”
Cố Phi Phi tức chết đi được, đánh mạnh vào mông Thiên Bảo: “Còn khóc nữa tao tống mày vào đồn công an!”
Thiên Bảo khóc càng to hơn: “Hu hu! Mẹ xấu! Mẹ hứa làm xong việc cho mẹ là mẹ dẫn con đi ăn ngon! Mẹ nói mà không giữ lời, sau này con không thèm nghe lời mẹ nữa!”
Lượng thông tin trong câu này quá lớn, tim Cố Phi Phi đập thịch một cái, vội vàng bịt miệng Thiên Bảo lại.
“Cái thằng quỷ này, tao dẫn mày đi ăn là được chứ gì? Không được khóc nữa!”
Thiên Bảo lúc này mới lau khô nước mắt, nhưng vẫn bĩu môi ra.
Hôm nay một vụ cũng không làm thành, chắc chắn là không có tiền mua cho ông trời con này ăn rồi.
Không cho ăn thì nó lại quấy.
Phải làm sao đây?
Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Phi Phi liền nhắm vào Cố Thanh Chanh: “Thanh Chanh, ban nãy Thiên Bảo nó đùa giỡn với em thôi, em đừng để trong lòng nhé.”
Cố Thanh Chanh không hề lay động, xách đồ lên, định đi theo cầu thang của trung tâm thương mại lên lầu.
Cố Phi Phi đuổi theo: “Em đi nhanh thế làm gì? Cháu của em đói rồi, chị thấy ban nãy em mua nhiều sô cô la thế, em làm dì, cho nó ăn một chút cũng không quá đáng chứ?”
Cố Thanh Chanh đáp: “Cửa chính không có, cửa sổ càng không.”
Cố Phi Phi nhíu mày: “Sao em lại như thế? Nói gì thì em cũng là bậc trên, cho cháu của em ăn chút thì sao? Em làm trưởng bối kiểu đấy à?”
Xung quanh có mấy ông bà già không rõ trắng đen cũng lên tiếng chỉ trích.
“Đã làm bậc bề trên mà sao chỉ biết có mình ăn thế?”
“Đúng vậy? Không thấy con nít nhà người ta khóc suốt à? Sao mà nhẫn tâm thế.”
Hay, hay lắm, lại bắt đầu bắt cóc đạo đức cô rồi.
Nếu người ta đã chìa mặt ra rồi, cái tát này cô không vung ra thì cũng không hợp lý.
Cố Thanh Chanh dứt khoát dừng bước, đặt túi Nấm Sô cô la và Măng Sô cô la vừa mua xuống đất, lấy từ bên trong ra mỗi loại ba gói.
Cố Phi Phi còn tưởng là cho Thiên Bảo, mặt mày hớn hở: “Thế này mới đúng chứ…”
Lời còn chưa nói hết, chỉ thấy Cố Thanh Chanh đem mấy gói sô cô la vừa lấy ra chia cho mấy đứa trẻ đang đi ngang qua, mỗi đứa một gói.
Mấy đứa nhỏ nhận được sô cô la, vui mừng hớn hở: “Cảm ơn dì ạ!”
“Dì tốt quá!”
Cố Thanh Chanh mỉm cười: “Không cần khách sáo.”
Mấy đứa trẻ vui vẻ bỏ đi, Cố Phi Phi tức đến mức vỡ trận.
“Cố Thanh Chanh, cô có ý gì? Cô đang sỉ nhục tôi.”
Thiên Bảo gào khóc ầm ĩ, xông lên định cướp sô cô la của mấy đứa trẻ kia: “Đây là của tao, tụi mày không được lấy!”
Hành vi cường đạo, mấy đứa trẻ kia cũng không phải dạng vừa, ba chân bốn cẳng đã đè Thiên Bảo xuống.
Thiên Bảo nằm sấp trên đất, đau đến chảy cả nước mắt.
Cố Phi Phi vội vàng chạy đến bên cạnh Thiên Bảo, mắng: “Mấy cái đồ con hoang chết bầm nhà tụi bay, mau đứng dậy khỏi người Thiên Bảo.”
Mấy đứa trẻ kia cũng không phải dạng hiền, lập tức cãi lại.
“Ai bảo nó cướp đồ của tụi con!”
“Đúng đó! Đáng đời.”
Cố Phi Phi nhất thời trở thành mục tiêu công kích của mọi người, cô ta căm hận nhìn Cố Thanh Chanh.
Hôm nay cô ta ra nông nỗi này, đều là lỗi của nó! Nếu ngay từ đầu nó ngoan ngoãn đưa tiền cho mình, thì sao có mấy chuyện này? Cô ta cũng đâu nhất thiết phải lấy mười đồng, trả giá mặc cả cô ta cũng chấp nhận được, còn muốn cô ta làm thế nào nữa!
Cố Thanh Chanh lờ đi ánh mắt của Cố Phi Phi: “Chị cũng đừng nhìn tôi nữa, bánh quy sô cô la hôm nay của tôi, tôi thà cho con nít khác, thà vứt cho chó ăn, cũng không cho chị và con trai chị một mẩu nào. Ai bảo hai mẹ con chị không biết xấu hổ!”
Cố Phi Phi giận sôi máu, đây rõ ràng là đem mặt mũi của cô ta ra đất mà chà đạp.
Nhưng cô ta cũng không ngốc, bây giờ dư luận hoàn toàn bất lợi cho mình, cãi nhau tiếp với Cố Thanh Chanh cũng chẳng được lợi lộc gì.
Bất đắc dĩ, cô ta chỉ đành hung hăng lườm Cố Thanh Chanh một cái, dắt Thiên Bảo rời đi.
…...
Cố Thanh Chanh thấy bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh, liền xách đồ ăn vặt lên lầu hai.
Vừa lên cầu thang, cô liền thấy một tiệm vải, nhân viên bán hàng niềm nở hỏi: “Xin chào, cô cần gì ạ?”
“Tôi muốn mua hai cây vải, màu sắc thanh nhã một chút là được, dùng để may váy.”
“Vâng, cửa hàng chúng tôi vừa về một lô hàng mới, có vải hoa nhí nền trắng, màu xanh da trời, màu xanh lục nhạt đều có, chất lượng đều là hàng thượng hạng, chất liệu terylene (polyester-cotton), mặc vào đảm bảo cô mặc thoải mái, yên tâm.”
Cố Thanh Chanh sờ thử, chất liệu vải này quả thật cho cảm giác không tệ, cô mở miệng hỏi: “Vậy được, tôi lấy một cây hoa nhí nền trắng, một cây xanh lục nhạt, tổng cộng bao nhiêu tiền?”
“Hai cây vải, tính cô năm đồng, sau này có nhu cầu thì cứ ghé tiếp nhé.”
“Vâng.”
Sau khi hai người trao đổi đơn giản, Cố Thanh Chanh liền cầm hai cây vải lên tay, sau đó cô lại lên lầu bốn, mua một chiếc đồng hồ nam, chuẩn bị tặng cho vị hôn phu chưa từng gặp mặt của mình đeo!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)