“Các người, các người muốn làm gì?”
Đối diện Cố Thanh Chanh là ba bốn gã đàn ông, trên mặt chúng nở nụ cười bỉ ổi, xoa tay múa chân như thể chuẩn bị làm gì đó.
“Đừng qua đây, trên người tôi có tiền, tôi sẽ đưa hết tiền cho các người.”
…
Ngoài cửa sổ, tia nắng ban mai đầu tiên chiếu xuyên qua khung cửa, Cố Thanh Chanh lau đi giọt mồ hôi trên trán, đầu cô hơi đau.
Lại mơ rồi.
Lại là giấc mơ đó.
Cô đã mơ thấy cùng một giấc mơ suốt ba tháng liền.
Nhân vật chính trong mơ, có cùng tên với cô, dung mạo cũng giống hệt, ngay cả trải nghiệm cũng gần như y chang!
Năm cô mười tuổi, mẹ cô đột nhiên u uất rồi qua đời, ba cô liền quay người cưới ngay một người khác.
Bà mẹ kế đó dắt theo một chị kế, một em kế, và từ đó, cơn ác mộng của Cố Thanh Chanh bắt đầu.
Cô bị cả nhà này đối xử như nô lệ, mỗi sáng đều phải dậy thật sớm để làm việc, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, nhưng dù làm nhiều việc như vậy, cô cũng chỉ được ăn chút canh loãng nước trong.
Thế đã đành, mấu chốt là bà mẹ kế kia mới qua cửa chưa được tám tháng đã sinh hạ một đứa con trai.
Ấy vậy mà người cha cặn bã lại thương yêu đứa con trai này hết mực, ngậm trong miệng thì sợ tan, nâng trên tay thì sợ vỡ.
Bảo đôi cẩu nam nữ này trước đó không làm chuyện mèo mả gà đồng, chắc chó nhìn thấy cũng phải lắc đầu!
Tám phần là hai người họ đã gian díu với nhau từ lâu rồi! Hơn nữa cứ theo đà này mà suy nghĩ, thì đó là vào lúc mẹ của nguyên chủ sắp qua đời!
Hôm nay lại càng quá đáng hơn, trước mặt cô lại là một đám đàn ông lớn tuổi, đang tiến lại gần cô với vẻ mặt không có ý tốt, vừa nhìn đã biết là loại động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới!
Cố Thanh Chanh cảm thấy mơ giấc mơ này, tâm trạng cả ngày hôm nay của cô sẽ không thể tốt lên được. Cô lắc đầu, cố gắng xua những ký ức này ra khỏi đầu.
Sau khi sửa soạn xong, cô định ra ngoài đi làm, nhưng vừa mới mở cửa phòng, trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng động.
“Đường hầm thời không sẽ được mở đúng 12 giờ sau 1 tháng nữa.”
Gì cơ?
Ai đang nói vậy?
Cố Thanh Chanh lắc lắc đầu, chắc chắn xung quanh không có ai. Lẽ nào mình nghe nhầm?
Trong lúc ý thức còn mơ hồ, giọng nói trong đầu lại tiếp tục: “Ký chủ, cô không nghe nhầm đâu, tôi là hệ thống xuyên không mã số 520, sau 1 tháng nữa, đường hầm thời không mở ra, tôi sẽ đưa cô xuyên về những năm 70.”
Những năm 70?
Cố Thanh Chanh không nhịn được hỏi: “Là những năm 70 trong giấc mơ của tôi sao?”
“Không sai, những tình tiết liên quan đã được báo trước cho cô trong mơ rồi, cô cần dựa vào những gợi ý trong mơ này để chuẩn bị cho tốt.”
Lúc này Cố Thanh Chanh tức đến mức muốn chửi thề: “Không phải chứ, ai cho phép các người tự ý đưa tôi về những năm 70? Đã được tôi đồng ý chưa? Thế giới này còn có vương pháp nữa không?”
Hệ thống nghẹn lời: “Ký chủ, xem cô nói kìa, giới hệ thống chúng tôi đã thấy rõ năng lực làm việc của cô, đánh giá tổng hợp các yếu tố như nhân phẩm, cuối cùng mới quyết định chọn cô. Hơn nữa, nếu cô thật sự có thể sống một cuộc sống bình an thuận lợi ở những năm 70, giới hệ thống chúng tôi cũng sẽ gửi tặng cô một phần thưởng lớn đầy bí ẩn, đảm bảo phần thưởng sẽ rất đáng kinh ngạc.”
“Hơn nữa, hệ thống này có đầy đủ chức năng, thứ mà trong tiểu thuyết thường gọi là bàn tay vàng, không chỉ có không gian chứa được hàng tỷ đơn vị để cô tích trữ vật tư, mà còn có một căn biệt thự lớn sang trọng ấm cúng để cô ở, đảm bảo sẽ mang lại cho cô một cảm giác phi thường.”
Cố Thanh Chanh: “Vậy thì tôi cũng không muốn đi.”
Đùa à, cô đang sống rất tốt ở thời hiện đại, muốn ăn gì có nấy, việc gì phải xuyên đến một môi trường như vậy để sống chứ.
Hệ thống thấy ký chủ dầu muối không ngấm, đành phải tung ra chiêu độc.
“Nhưng mà ký chủ, hệ thống một khi đã bám vào người thì sẽ khóa lại, cho nên lần này người đi về những năm 70 chỉ có thể là cô thôi.”
Lồng ngực Cố Thanh Chanh phập phồng dữ dội, cô biết có đôi co với nó nữa cũng vô ích, đến lúc đường hầm thời không mở ra, cô có không muốn cũng phải đi.
Thay vì tiếp tục hỏi chuyện này, không bằng hỏi chút gì đó thực tế hơn: “Ngươi bắt ta xuyên về những năm 70, còn bảo ta chuẩn bị trước, nhưng bây giờ trong túi ta tổng cộng chỉ có vài nghìn tệ, căn nhà này cũng là nhà thuê, ngươi trông mong ta dùng vài nghìn tệ đó để chuẩn bị được cái gì?”
Hệ thống cảm thấy vấn đề này rất dễ giải quyết: “Ký chủ, tiền của cô đã ở trên đường tới rồi.”
Cố Thanh Chanh: ???
Không sai, cô đoán đúng rồi.
Ngượng ngùng trong giây lát, anh ta tự giới thiệu: “Cô Cố, tôi là luật sư của ông Cố Quốc Thịnh, rất lấy làm tiếc phải báo cho cô biết, ba của cô đã qua đời vào tối hôm qua.”
“Cô là người thừa kế hợp pháp duy nhất của ông ấy, đây là tài sản dưới tên ông ấy, mời cô xem qua.”
Cố Thanh Chanh vạn lần không ngờ lại thật sự có người đến đưa tiền cho mình.
“Anh nói ba tôi chết rồi?”
“Vâng, xin cô nén đau thương.”
Cố Thanh Chanh: “Ồ, đó quả là một chuyện đau lòng, xin hỏi khi nào di sản của ông ấy có thể được chuyển vào tài khoản của tôi?”
Luật sư sững sờ, thầm nghĩ bước chuyển giữa hai chủ đề này hình như hơi lớn.
Nhưng anh ta suy nghĩ một lát, vẫn trả lời thật thà: “Chậm nhất là trưa hôm nay sẽ được chuyển vào tài khoản của cô.”
“Được.”
“Vậy nếu không có chuyện gì nữa thì tôi không làm phiền cô, mời cô ký tên vào đây.”
“Ok.” Cố Thanh Chanh nhận lấy bút, ký một nét rồng bay phượng múa tên mình lên hợp đồng.
Nhìn chuỗi số 0 ở phía sau, nói không kích động là nói dối, vẻ mặt thản nhiên như không ban nãy đều là giả vờ cả.
Tình cảm giữa cô và Cố Quốc Thịnh trước giờ rất nhạt nhẽo, sống đến hơn hai mươi tuổi, không chỉ gặp mặt được vài lần, mà ông ta cũng chẳng ra dáng một người cha chút nào. Ngay cả khi mẹ cô qua đời năm đó, ông ta cũng không về dự tang lễ, mà chỉ sống ở nước ngoài. Cố Thanh Chanh chỉ loáng thoáng biết ông ta đầu tư làm ăn gì đó ở nước ngoài, nhưng vì sợ tình nhân chia tài sản nên cũng không đăng ký kết hôn.
Không ngờ cuối cùng lại hời cho mình.
Vừa rồi Cố Thanh Chanh đã cố ý đếm, tổng cộng có khoảng ba mươi tỷ, không ngờ người cha không hỏi han gì đến mình này lại có nhiều tiền đến vậy.
Lúc này điện thoại reo lên, là người trong nhóm làm việc tag cô đi làm, còn nói không đi làm sẽ bị trừ lương.
Bây giờ Cố Thanh Chanh, một phú bà với trăm tỷ trong tay, sao còn có ý định đi làm nữa?
Làm ơn đi, đó là ba mươi tỷ đó, tiền lãi gửi ngân hàng cũng đủ cho cô tiêu mấy đời không hết rồi còn gì?
Cô lập tức gửi một tin nhắn cho sếp, hào phóng tuyên bố mình nghỉ việc.
Đương nhiên, bây giờ không phải là lúc tiêu tiền hưởng thụ, hệ thống vừa nói, một tháng sau sẽ xuyên về những năm 70, cô phải tận dụng ba mươi tỷ này để chuẩn bị từ sớm mới được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
