Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quên Mỗi Mình Anh Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Anh nắm lấy tay tôi, giọng nói chân thành: “Lúc kết hôn, chúng ta đã thề trước mặt cha xứ, dù thuận cảnh hay nghịch cảnh, dù bệnh tật hay khỏe mạnh sẽ yêu thương nhau cho đến chết. Bây giờ là nghịch cảnh, anh tuyệt đối sẽ không bỏ rơi em, bội ước thề nguyện sẽ bị đày xuống địa ngục.”

Tôi chớp mắt, thậm chí còn quên cả rút tay ra.

Tôi cố gắng kìm nén khóe miệng đang giật giật, nói: “Em không theo đạo nên việc bội ước lời thề trước mặt cha xứ không ảnh hưởng gì đến em.”

Quan Đạc liếc nhìn tôi, siết chặt tay tôi hơn, giọng nói nhẹ nhàng: “Anh theo đạo, anh không muốn xuống địa ngục, vợ à, em chịu đựng một chút nhé.”

Tôi hoàn toàn câm nín, mọi người ạ.

Nằm viện vài ngày, sức khỏe tôi dần hồi phục, chỉ là ký ức về Quan Đạc vẫn chưa khôi phục chút nào. Tuy nhiên, tôi đã hoàn toàn thích nghi với việc Quan Đạc bám theo tôi như hình với bóng. Tôi đi vệ sinh anh cũng phải đứng canh ở cửa!

Tôi vừa ngồi xuống bồn cầu, chuẩn bị bắt đầu “đại nghiệp” của mình thì con vật kia lại gõ cửa ầm ầm.

Tôi bực mình muốn chết, mặt không cảm xúc tiếp tục “đại nghiệp”.

Nhưng “chú chó hoang” vẫn kiên trì gõ cửa, hỏi: “Vợ ơi! Vợ ơi! Em đang làm gì vậy?”

Tôi ở trong nhà vệ sinh thì có thể làm gì? Ăn cơm à?!

... Nhưng tôi không ngờ, anh ta lại phá cửa xông vào...

Tôi trơ mắt nhìn cánh cửa bị đạp tung, thậm chí còn chưa kịp kéo quần lên.

... Tôi và “chuyên gia phá cửa” bốn mắt nhìn nhau, Quan Đạc ngượng ngùng gãi đầu, nói: “Em không trả lời, anh tưởng em ngất xỉu...”

Tôi lạnh lùng đứng dậy, kéo quần, rửa tay, động tác dứt khoát.

Khi tôi đi lướt qua Quan Đạc, anh ta nắm lấy cánh tay tôi.

Tôi quay đầu lại, nhìn anh ta với vẻ mất kiên nhẫn, hỏi: “Anh còn muốn gì nữa?”

... ... Anh ta có vẻ lúng túng, ấp úng nói: “Em... trễ rồi...”

Tôi đá vào cẳng chân anh ta, “Có gì thì nói mau!”

Tai Quan Đạc đỏ bừng, anh ta như cô vợ mới cưới e lệ, lí nhí nói: “Kinh nguyệt của em đã trễ hai tuần rồi.”

Nói xong, anh ta dúi vào tay tôi một que thử thai.

Tôi khá là cạn lời.

Tôi vừa mới bị tai nạn xe hơi nghiêm trọng, trong thời gian nằm viện bị rút ít nhất tám chín ống máu, suýt nữa thì bị thiếu máu, nếu tôi có thai, bác sĩ chẳng lẽ không biết sao?

Tôi thờ ơ nhìn Quan Đạc, khi anh ta e lệ dúi que thử thai vào tay tôi, trong lòng tôi đã trở nên bình lặng vô cùng.

Tôi bình tĩnh bắt đầu chế độ “cà khịa”: “Anh cần phải cắt lát não của mình gửi đến viện nghiên cứu để nghiên cứu, bộ não của anh còn có tiềm năng nghiên cứu hơn cả não của Hawking.”

(Stephen Hawking- Ông hoàng vật lý bị mắc chứng bệnh về thần kinh vận động liên quan tới hội chứng teo cơ)

Quan Đạc cau mày, vẻ mặt hơi lo lắng, hỏi: “Sao vậy?”

“Anh giúp tôi chuyển lời cho chủ tịch Quan, nói là ‘acc chính’ của ông ấy đã hỏng rồi, tranh thủ lúc còn kịp thì cày ‘acc phụ’ đi.”

Quan Đạc gãi đầu, vẻ mặt hơi chán nản nói: “Anh định đợi em khỏe hơn rồi mới nói với em, không ngờ em đã biết rồi.”

Bây giờ đến lượt tôi không hiểu gì cả, hỏi: “Em biết cái gì?”

Quan Đạc sụt sịt, hàng mi dài và dày khẽ run, nhỏ giọng nói: “Tiểu tam bên ngoài của bố anh có thai rồi.”

Holy shit! Không ngờ tôi lại chọc trúng tim đen.

Nhìn bộ dạng đáng thương của anh ta, tôi theo bản năng xoa đầu anh.

Quan Đạc nhân cơ hội cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.

Tôi lập tức muốn rụt tay lại. Tôi không phải kiểu người biết an ủi người khác, nhưng hành động vừa rồi hoàn toàn là vô thức, nhìn thấy Quan Đạc ủ rũ, tôi theo bản năng muốn an ủi.

Tốt lắm, sau khi mất trí nhớ, tôi chắc chắn đã bị Quan Đạc thuần hóa rồi.

Nhà họ Diêu là ‘new money’ (kiểu nhà giàu mới nổi), mới phất lên từ đời ông tôi, trước mặt mấy ‘old money’ ở Giang Thành, nhà họ Diêu chẳng đáng kể là bao.

Còn nhà họ Quan thì đúng là ‘old money’ chính hiệu, dùng câu nói kinh điển của nữ phụ trong phim "Những người thừa kế" để miêu tả Quan Đạc thì chuẩn không cần chỉnh: "Từ đời ông của ông của ông tôi, nhà tôi chưa từng có một giây phút nào là hết tiền".

Người giàu nứt vách đổ tường như nhà họ Quan, tôi chỉ tiếp xúc gần gũi nhất với nhà họ Kỷ thôi, nhưng giờ liên lạc không được với Kỷ Trạch Viễn, tôi định đi đường vòng.

Để tìm hiểu tình hình nhà họ Quan, nhân lúc Quan Đạc đến công ty xử lý công việc, tôi gọi điện triệu tập Lý Niệm đang trong kỳ nghỉ phép đến bệnh viện gấp.

Nhìn vẻ mặt ai oán của Lý Niệm, tôi quyết định phớt lờ.

Tôi là một tên tư bản hút máu. Tôi rất hổ thẹn, nhưng tôi không sửa!

"Lý Niệm, cậu kể hết những chuyện bát quái về nhà họ Quan mà cậu biết cho tôi nghe."

Lý Niệm hắng giọng, nói: "Chuyện nhà của Quan tổng là chuyện riêng tư, sao tôi biết được."

Tôi không tin, đàn ông còn nhiều chuyện hơn phụ nữ, chân lý này tôi đã được chứng kiến tận mắt ở Lý Niệm, mấy chuyện lặt vặt trong giới của chúng tôi, nếu Lý Niệm không biết thì chẳng mấy ai biết được.

Tôi trả cho Lý Niệm mức lương bảy con số mỗi năm, tất cả là vì cậu ta có khả năng thu thập thông tin cực mạnh, hay còn gọi là "bậc thầy hóng hớt".

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc