Cô đã nghĩ đây chỉ là một đoạn ký ức thoáng qua, cho đến khi cô vấp ngã ngoài hành lang, trầy cả da tay, đau đến nhíu mày, cô mới nhận ra đây không phải là giả.
Đây là sự thật, cô đã quay về lúc ba tuổi rưỡi.
Cố Sâm với đôi mắt đen láy nhìn cô. Cố Sâm, người chưa bao giờ chủ động để ý đến ai, vậy mà lúc này lại có chút sốt sắng, dùng một tay xoay bánh xe lăn lại gần, chìa tay về phía cô.
"Đừng khóc, dậy đi." Con ngươi anh đen sẫm, trong mắt vẫn còn ngấn lệ, nhưng lại đang cổ vũ cô.
Tim Ninh Hi đập thình thịch. Cô rụt rè đưa bàn tay nhỏ của mình vào tay Cố Sâm. Bàn tay nhỏ của anh nắm lấy tay cô, cố gắng kéo cô dậy.
Không đúng. Cố Sâm lúc nhỏ sẽ không đối xử với cô như vậy. Thậm chí anh còn luôn lảng tránh cô.
Kỳ lạ, cô đã quay về thời điểm khởi đầu của mình và Cố Sâm. Lúc này, anh vẫn chỉ là một cậu bé hay khóc nhè vừa mới bị tai nạn, bị gia đình ghét bỏ đến cùng cực.
Mẹ anh tái hôn, cha dượng và mẹ anh có một cô con gái, nên anh trở thành người thừa. Mẹ ruột và cha dượng ngày nào cũng nghĩ cách tống khứ anh đi.
Sự ác ý của cuộc sống dần dần bào mòn anh, khiến anh sống trong muôn vàn khổ sở.
Ninh Hi vẫn còn sốt cao, chưa kịp để cậu bé kéo dậy, cô đã lại ngất đi.
* Ninh Hi sốt cao li bì suốt một tuần, dọa ba mẹ cô sợ chết khiếp.
Trong một tuần đó, Ninh Hi đã chấp nhận sự thật rằng mình đã trọng sinh.
Cô vui mừng nhận ra, Cố Sâm vẫn còn ở đây, mọi thứ vẫn chưa thay đổi, tất cả vẫn còn kịp.
Sau khi khỏi bệnh, cô vội vã đòi đi nhà trẻ, vì ở đó có thể gặp được Cố Sâm.
Những năm tháng xa cách Cố Sâm, cô thật sự rất nhớ anh, nhưng sau này họ lại chẳng bao giờ gặp lại.
Anh dường như không hề sợ sấm sét. Ninh Hi nhớ rằng lúc nhỏ anh sợ sấm sét nhất, cứ có sấm là khóc.
Ninh Hi cảm thấy có gì đó không bình thường, cô không nghe thấy tiếng Cố Sâm khóc.
Ở tuổi này, Cố Sâm là người hay khóc nhè nhất. Vì chuyện gia đình, cũng vì tai nạn của bản thân, tuổi thơ của anh dường như đã khóc cạn cả nước mắt.
Ninh Hi muốn xem tại sao anh không khóc, thì lại nghe thấy cô giáo Trương kinh ngạc gọi: "Cố Sâm em đừng chạy lung tung! Đợi người nhà đến đón!"
Nhưng cậu bé hoàn toàn làm như không nghe thấy, mặc cho tiếng cười nhạo của các bạn, vẫn đẩy xe lăn ra khỏi cửa lớp.
Cậu bé Cao Đậu cùng khu nói với các bạn xung quanh: "Cậu ấy lạ thật, không khóc gì cả?"
Văn Thục với đôi mắt hoe đỏ, cũng gật đầu đồng tình: "Sao cậu ấy không khóc nhỉ, lại còn đi một mình nữa."
Cô giáo Trương đành phải đuổi theo Cố Sâm, nhưng cậu bé đã ra khỏi sân trường lầy lội nước mưa. Cô giáo Trương hét lớn với bác bảo vệ: "Bác Lý ơi, giữ cậu bé Cố Sâm lại, đừng để cháu nó ra khỏi cổng, không người nhà đến không tìm thấy đâu!"
Lúc này bác bảo vệ Lý mới giật mình nhận ra sắp tan học mà đã có đứa trẻ tự ý đi ra. Bác lội vào vũng nước mưa, nước ngập đến cả chỗ ngồi trên xe lăn của Cố Sâm. Bác bế cả người lẫn xe của cậu bé vào phòng bảo vệ, giả vờ giận dỗi: "Không đợi người nhà đến đã chạy lung tung, cháu không ngoan gì cả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




