Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơn mưa bất chợt ghé thăm, nhẹ nhàng phủ lên khung cảnh một tấm màn bạc óng ánh. Từng hạt mưa rơi tí tách trên mái trường, hòa cùng bản nhạc du dương của một thiếu nữ đang chơi piano như ru hồn người vào những cảm xúc dịu dàng. Những giọt nước lấp lánh trượt dài trên tán lá, chảy thành dòng như đang thì thầm kể chuyện cùng đất trời. Trên con đường nhỏ, những đôi tình nhân sánh bước dưới chiếc ô, cười nói râm ran, tựa như mưa chỉ làm nền cho khoảnh khắc ngọt ngào của họ. Không khí thoảng hương đất ẩm, quyện lẫn chút se lạnh, khiến lòng người bỗng chùng lại, khao khát được nép mình trong một góc nhỏ, ngắm nhìn thế giới bên ngoài mờ ảo trong màn mưa. Dưới sân trường, Lộ Cẩn Hi- thiếu nữ được ví như một bông hoa Huệ, đang đứng giữa trời mưa. người con gái cùng chiếc áo dài trắng thướt tha đang đứng giữa trời mưa, chỉ nhìn sơ qua thôi thì cũng thấy được rõ những đường nét trên cơ thể cô, chiết tiệt thật, nhìn cảnh này ai mà chả mê? Đúng lúc ấy, Tư Lộ Giang vô tình bắt gặp cảnh ấy, cô từng bước tiến đến bên Lộ Cẩn Hi cùng với chiếc ô khá xinh, Tư Lộ Giang dừng bước, chiếc ô trong tay khẽ run nhẹ khi một cơn gió lạnh lướt qua. Ánh mắt cô không thể rời khỏi hình bóng của Lộ Cẩn Hi – dáng vẻ thanh thoát tựa như một bức tranh thủy mặc giữa màn mưa xám. Cơn mưa khiến mái tóc đen dài của cô ấy trở nên mềm mại hơn, từng giọt nước rơi từ đuôi tóc như những nốt nhạc nhỏ vang vọng trong lòng người.
Tư Lộ Giang nuốt khan, cố trấn tĩnh bản thân. "Không phải ma đâu, là người thật..." cô lẩm bẩm, như muốn trấn an chính mình. Bước chân cô cuối cùng cũng tiến gần hơn, từng bước chậm rãi nhưng kiên định, chiếc ô được đưa lên như một lời mời chào thầm lặng.
"Bạn đứng đây lâu thế, không lạnh à?" Giang cất giọng, phá vỡ không gian tĩnh lặng giữa hai người.
Cẩn Hi quay đầu lại, đôi mắt đen tuyền của cô khẽ chớp khi nhìn thấy người đối diện. Nụ cười nhạt xuất hiện trên gương mặt thoáng lạnh lùng, khiến Tư Lộ Giang bất giác cảm thấy nhịp tim mình lỡ một nhịp.
"Lạnh thì sao chứ?" Lộ Cẩn Hi đáp, giọng nói mang theo chút hờ hững, nhưng đôi mắt lại chăm chú nhìn chiếc ô mà Giang đang giơ cao.
"Thì bạn sẽ ốm. Còn mình thì sẽ bị mắng vì không đưa ô kịp." Giang cố nặn ra một nụ cười, như để xua tan sự ngượng ngùng. Cô nhẹ nhàng dịch chiếc ô sang, che chắn cho cả hai, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ để không khiến người kia cảm thấy bị xâm phạm. Lộ Cẩn Hi nhìn Giang chăm chú hơn, như muốn đọc thấu suy nghĩ của cô gái này. Sau một hồi, cô khẽ cười, nụ cười thoáng qua nhưng khiến cả thế giới trong mắt Giang bừng sáng.
"Vậy, cảm ơn nhé," Lộ Cẩn Hi nói, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến Giang không kìm được mà cúi thấp đầu, che giấu đi đôi má bất giác đỏ ửng.
Hai người bước chầm chậm dưới chiếc ô, mưa vẫn rơi đều, tạo nên một giai điệu dịu dàng như lời thủ thỉ của thời gian. Trong không gian ấy, cả hai không ai nói thêm lời nào, nhưng sự im lặng lại như một sợi dây vô hình gắn kết họ, để lại trong lòng mỗi người những cảm xúc khó gọi tên.
Giang lén liếc nhìn Cẩn Hi một lần nữa. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết rằng cơn mưa hôm nay không chỉ là một sự tình cờ – mà là khởi đầu cho điều gì đó lớn lao hơn.
Tư Lộ Giang khẽ siết chặt cán ô, cảm giác tim mình dường như đập nhanh hơn một chút khi bước cạnh Lộ Cẩn Hi. Cơn mưa vẫn rả rích rơi, hòa vào tiếng gió vi vu tạo nên một bản nhạc không lời tĩnh lặng. Tư Lộ Giang không biết vì sao mình lại muốn đưa ô cho cô ấy, chỉ là khi nhìn thấy dáng vẻ mong manh ấy giữa trời mưa, cô không thể không bước đến.
"Bạn thường thích dầm mưa thế này à?" Giang lên tiếng, phá tan sự yên lặng.
Lộ Cẩn Hi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt như gợn lên chút ngạc nhiên rồi lại trở về vẻ bình thản thường thấy. Cô chậm rãi đáp: "Không hẳn. Chỉ là đôi khi, mưa làm mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn."
"Nhẹ nhõm?" Giang lặp lại, có phần tò mò.
Cẩn Hi mỉm cười, không trả lời ngay. Cô đưa tay đón một giọt mưa vừa rơi xuống, để nước lạnh lướt qua đầu ngón tay mình. "Cậu có bao giờ cảm thấy mưa như đang gột rửa mọi thứ không? Những muộn phiền, những điều nặng nề trong lòng... chỉ cần đứng dưới trời mưa một lúc, tất cả như trôi đi theo dòng nước."
Lộ Giang ngẩn ra, chưa từng nghĩ theo cách đó. Đối với cô, mưa chỉ đơn giản là một hiện tượng thời tiết – đôi khi phiền phức, đôi khi lãng mạn, nhưng chưa từng là điều gì đặc biệt. Nhưng khi nghe Cẩn Hi nói, cô chợt nhận ra trong mưa có một vẻ đẹp mà mình chưa từng để ý đến.
"Có lẽ... bạn nói đúng," Lộ Giang khẽ gật đầu. "Nhưng nếu đứng lâu quá, có khi chưa kịp nhẹ nhõm thì đã bị cảm rồi."
Cẩn Hi bật cười khẽ, âm thanh như một nốt nhạc nhỏ len lỏi giữa tiếng mưa. "Vậy nên bây giờ mình đang đứng dưới ô của bạn đây, đúng không?"
Lộ Giang chớp mắt, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Lộ Cẩn Hi luôn có cách khiến người khác cảm thấy lúng túng, dù những lời cô nói chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng khi kết hợp với nụ cười thoáng qua và ánh mắt trong trẻo ấy, nó lại khiến Lộ Giang cảm thấy tim mình như vừa lỡ một nhịp.
Cơn gió lạnh lướt qua, mang theo chút hơi ẩm của mưa. Lộ Giang khẽ kéo chiếc ô sát lại, vô thức nghiêng người về phía Cẩn Hi. "Vậy... để mình đưa bạn về nhé? Mưa thế này, chắc sẽ lâu mới tạnh."
Cẩn Hi im lặng trong chốc lát, sau đó khẽ gật đầu. "Được thôi. Nhưng nếu đưa mình về, cậu có sợ bị ướt không?"
Lộ Giang nhướng mày, chưa kịp hiểu ý thì Cẩn Hi đã bất ngờ nghiêng người, nắm lấy mép ô và kéo nhẹ về phía cô, khiến khoảng trống giữa hai người rút ngắn lại. Khoảnh khắc ấy, Giang có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt từ tóc Cẩn Hi – một mùi hương dịu dàng, tựa như những cánh hoa ướt sương.
"Chúng ta cùng che chung một chiếc ô, như vậy thì cậu cũng sẽ không bị ướt." Cẩn Hi nhẹ giọng nói, ánh mắt thoáng hiện lên tia thích thú khi thấy đôi tai của Giang dần đỏ lên.
Giang vội quay đi, cố che giấu sự bối rối của mình. Cô hít sâu một hơi, rồi giả vờ tự nhiên mà đáp lại: "Ừ... cũng đúng. Đi thôi."
Thế là hai người cùng nhau bước đi trong cơn mưa, dưới chiếc ô nhỏ bé nhưng đủ để chứa đựng một điều gì đó ấm áp hơn cả. Cơn mưa hôm nay, dường như thực sự không phải là một sự tình cờ.
Khi bước đi dưới chiếc ô, âm thanh của những giọt mưa rơi đều đặn lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như thể thời gian đang chảy chậm lại. Nhưng không lâu sau, Lộ Giang bỗng cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong không khí. Một cơn gió lạnh lướt qua, không phải như trước, mà mang theo một cảm giác nặng nề, như thể có điều gì đó không đúng. Ánh đèn đường mờ ảo chiếu xuống, nhưng chúng dường như không thể xua tan đi sự u ám trong không gian.
Lộ Giang giật mình, quay lại nhìn Cẩn Hi, nhưng cô không biết phải nói gì. Cảm giác sợ hãi bỗng chốc xâm chiếm lấy cơ thể cô, khiến mỗi bước đi dường như trở nên nặng nề hơn. Cẩn Hi nhìn cô với ánh mắt đăm chiêu, đôi môi khẽ nhếch lên, như thể nhận ra điều gì đó không đúng.
"Lộ Giang, chị cảm thấy gì không?" Cẩn Hi hỏi, giọng điệu bất chợt nghiêm túc.
Lộ Giang ngập ngừng, nhưng rồi cô chỉ lắc đầu, cố gắng xua tan nỗi lo lắng trong lòng. "Không... không có gì đâu."
Nhưng khi ánh mắt của cô vô tình liếc về phía sau một lần nữa, hình dáng ấy đã biến mất, như thể nó chưa bao giờ tồn tại. Cả không gian lại trở về yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích và hơi thở của hai người. Nhưng Lộ Giang không thể nào quên được cảm giác lạnh lẽo đó, như thể có một sự hiện diện vô hình đang đeo bám họ, ngay cả trong những khoảnh khắc tưởng chừng bình yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


