Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hôm nay thời tiết khá âm u, mây mù cùng làn sương trắng bao bọc khắp nơi. Lê Tiếu Nguyệt lúc này tay cầm một ly sữa nóng ngầng đầu lên nhìn bầu trời âm u, đen kịt kia. Cô lên tiếng:
- Không biết lại có một thế giới nào mà oán khí bao bọc một vùng trời như vậy?
Bên cạnh cô là một cô gái với mái tóc uốn xoăn nhuộm màu đỏ rượu một cách thời thượng. Cô gái này sở hữu một khuôn mặt sắc sảo, ánh mắt hồ ly đong đưa. Cô mặc một cái váy ôm bó sát, cô nhìn móng tay được tô đỏ của mình. Cô lên tiếng giọng cô hơi trầm từ tính lại quyến rũ:
- Tiếu Nguyệt, mày nói xem thế giới tiếp theo tao với mày bước vào nó sẽ như thế nào nhỉ?
Tiếu Nguyệt hờ hững:
- Tao không biết, nhưng nhìn thì cũng không mấy tốt đẹp cho lắm. Không biết Lan Khuê khi nào về nhỉ, nó đi xuống thế giới kia làm đơn cho khách hàng cũng 3 tháng rồi chưa về nữa.
Cô gái kia lên tiếng đáp lại:
- Bữa nó có nhắn tin tao, nó bảo chỗ thế giới khách hàng kia hơi mệt. Coi bộ khách kia dính oán quỷ rồi nên nó tạm ở lại thời gian giải quyết dần.
Lê Tiếu Nguyệt nhấp một ngụm sữa nóng, rồi nói:
- Hồng Điệp, tao thấy là vị khách kia sắp tới rồi đầy. Mày sắp xếp một chút đi
Hồng Điệp gật đầu nói:
- Ok, tao đi chuẩn bị
Lan Khuê và Hồng Điệp như cánh tay trái phải của quán trọ, Lan Khuê có bộ óc khá thông minh còn Hồng Điệp thì lại khá giảo hoạt, nói chuyện khôn khéo cả người luôn toát ra mị lực riêng. Lan Khuê khá yểu mệnh, cô là người của Điệp tộc một tộc chuyên dùng độc với dược liệu nhiều. Cô là thuộc dạng người đã chết nhưng không hẳn đã chết bởi vì tộc điệp lựa chọn hiến tế cô sau đó bén duyên cô trở thành người làm trong quán trọ tam sinh. Hồng Điệp thì thuộc hồ tộc khá giỏi trong việc mê hoặc, mị lực cao. Hồng Điệp được người nhà đưa tới quán trọ làm tiểu đồng của cô từ nhỏ. Lúc nhỏ cô ấy dễ thương bao nhiều, lớn lên lại biến chất bấy nhiêu. Tiếu Nguyệt thở dài, cô uống một hơi hết cốc sữa trong tay mình bèn đứng dậy. Bản thân cô cũng cần chuẩn bị một ít để đón tiếp khách nữa.
_________ta là đường phân cách_________
~~~Ở một thế giới nhỏ nào đó~~~~
- Aaaaaaa, làm ơn tha cho tôi đi, đừng lại gần tôi đừng mà
Một giọng hét thất thanh vang trong đêm tối, chủ nhân giọng hét kia bật dậy. Cả người đổ mồ hôi lạnh, khuôn mặt nhỏ tái mép lại nhợt nhạt rất nhiều. Thân hình cô gầy gò, cô nhìn căn phòng tối đen cả người run lẩy bẩy. Lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Cánh cửa bật mở, một ông người đàn ông trẻ tuổi bước vào. Hắn nói vẻ mặt tràn đầy lo lắng:
- Tiểu Hinh, làm sao vậy, em lại gặp ác mộng nữa à
Tiểu Hinh tên thật là Lý Hinh, cô là một diễn viên mớ nổi gần đây. Cô mang vibe của một " bạch nguyệt quang " thứ thiệt và thành công trở thành mối tình đầu trong mặt các chàng trai. Cô dịu dàng, hiểu lễ nghĩa rất được lòng mọi người. Tuy nhiên vẫn có một số ganh ghét cô và luôn chờ ngày hắt nước bẩn vào cô. May sao cô hành xử luôn khéo léo nên chưa bị ai bắt lấy yếu điểm của mình.
Nhưng không biết, vì sao dạo gần đây cô rất hay gặp ác mộng. Trong mơ cô bị ai đó rượt đuổi bắt nhốt vào căn hầm tối. Bên trong căn hầm rất bẩn thỉu treo đầy xác lủng lẳng của những cô gái trẻ. Khuôn mặt của những cô gái đó đều là khuôn mặt của những người mất tích dạo gần đây. Bóng đen to lớn kia dường như đang chặt xác từng người rồi vô tình quay lại thấy cô. Hắn ta cầm dao đuổi giết cô khắp hầm đó. Căn hầm hẹp nhưng dài cô không tìm được đường ra. Đi tới đâu là xương sọ tới đó khiến cô lạnh tóc gái. Lý Hinh bị giấc mơ này dằn vặt liên tục trong mấy ngày nay, đồng thời dạo gần đây cô luôn gặp xui xẻo. Hôm thì gặp tai nạn suýt chết, hôm thì suýt bị chậu cây đập trúng. Đi phim trường thì gặp trục trặc, lúc diễn cảnh quay trên cao dây đứt hên sao vẫn có người nắm lại được không là cô toi mạng.
Lý Hinh càng nghĩ càng hoảng sợ, cả người cô cũng yếu đi trong thấy. Nước mắt rơi đầy mặt, cô nhìn người đàn ông đang bước tới. Không kiềm được nói, giọng cô cũng khàn đặc:
- Anh, thật đáng sợ em không biết phải làm sao nữa.
Người đàn ông kia là anh trai cô kiêm luôn quản lý của cô. Anh dịu dàng an ủi:
- Không sao, anh có người quen đang kiếm thầy pháp với đạo sĩ cho em. Bọn anh tìm được rồi, mai có lịch hẹn em cố gắng chịu đựng mai anh dắt tới đó xem như nào nha.
Lý Hinh sụt sịt, khóc đỏ cả mắt:
- Vâng, nhưng mà giờ em rất sợ. Anh ở lại phòng em được không?
Lý Hùng vỗ nhẹ lưng cô đáp:
- Được, e nghỉ đi. Anh ở bên em đây
Anh nhìn khuôn mặt cô em gái dần đi vào giấc ngủ. Ánh mắt anh lạnh đi, không biết là tà vật nào quấy nhiễu cô. Nhưng anh chắc chắn không để yên chuyện này, nhìn em gái từ nhỏ vô tư vô lự tới lớn. Cô đáng yêu, béo tròn nay cả người gầy gộc hẳn anh nhìn mà xót xa thay. Anh kiềm nén cơn giận của chính mình lại, để xem mai gặp người kia như thế nào rồi anh tìm cách giải quyết vấn đề này sau.
Lý Hinh được anh trai ôm, cuối cùng cô cũng dần chìm vào giấc ngủ sâu. Tuy nhiên, lần nữa mở mắt cô lại thấy cô đứng trong một khu rừng rậm tối đen như mực. Im ắng tới đáng sợ, xung quanh được bao vây bởi sương mù trắng. Cô run rẩy, cô nhớ là cô đang được anh trai vỗ về sao chớp mắt cô đã ở nơi này rồi. Đột nhiên, một bàn tay lạnh buốt vươn tới đặt về phía lưng cô. Lý Hinh hoảng sợ, cô run lẩy bẩy không dám động. Giọng nói tràn đầy u oán đằng sau lên tiếng:
- Chúng tôi cô đơn lắm, chỉ thiếu mỗi cô thôi. Cô mau mau tới cạnh chúng tôi đi
Giọng nói đó ngày một sát lại " soạt " một tiếng khuôn mặt trắng bệch của cô ta xuất hiện trước mặt Lý Hinh. Đôi mắt đã bị móc ra, chân tay lủng lẳng da thịt rơi rớt từng mạng. Cô ta nở nụ cười quỷ dị, Lý Hinh mắt đối với hai tròng mắt bị móc cả người run lập cập. Cô hét toán lên " á " tay dùng sức đẩy mạnh cô ta ra.
Lúc này từng thi thể không trọn vén xuất hiện vây quanh cô, không ngừng lặp lại kèm theo nụ cười man rợ:
- Hắn tới rồi, hắn tới rồi, cô chuẩn bị gia nhập với chúng tôi đi
Lý Hinh hoảng sợ, vùng vẫy chạy ra. Đằng sau, bóng đen to lớn xuất hiện. Tay hắn cầm con dao, lẩm bẩm:
- Thấy rồi, thấy rồi cô trốn đằng trời.
Lý Hinh nhìn thấy hắn ta liền hoảng sợ bỏ chạy, hắn ta đuổi theo. Giọng điệu réo rắt:
- Chạy đi, chạy đi xem cô chạy được bao lâu
Bóng đen lúc này tách người ra, cả người xuất hiện tràn đày gai góc đuổi theo. Tay cầm dao của hắn không ngừng phóng dao hướng Lý Hinh. Cô cố gắng tránh né nhưng không thoát được hoàn toàn cả người cô dần xuất hiện nhiều vết thương. Cảm giác đau nhói chân thật tới mức làm cô sợ hãi. Lúc này một con dao lao tới đâm thẳng phía chân cô khiến cô ngã quỵ xuống. Máu chảy dài ra, cô đau đớn té lăn ra. Lại nhìn cái bóng đen ngày càng gần mình, ánh mắt cô tràn ngập tuyệt vọng.
Lúc này sương mù ngày một nhiều hơn, tiếng " leng keng" vang lên. Một quán trọ hiện ra, quán trọ này được xây dựng theo kiểu cỗ. Trước quán trọ treo hai đèn lồng xanh, trên cổng lại treo một dàn chuông gió kêu " leng keng, leng keng ". Trải dài tới quán trọ là một loài hoa màu đỏ trắng đan xen trong thật thần bí. Bản thân Lý Hinh đang nằm ngay gần cổng quán. Cô cố gắng kéo thân mình lê lết tới với mong muốn tìm kiếm chỗ trốn hay sự giúp đỡ.
Bóng đen kia lúc này không để ý tới quán trọ kia, hẳn cứ vậy lao tới cô miệng gào lên tiếng rít một cách chói tai.
Một giọng nói trong trẻo lại chứa lười biếng vang lên:
- Là kẻ nào không biết sống chết lao tới quán trọ của ta
Bóng đen nghe thấy chợt dừng lại, từ xa xa một bóng người mơ hồ đi tới. Lý Hinh cố gắng nheo mắt nhìn bóng người kia. Đó là một cô gái, dáng người nhỏ nhắn. Cô tiến tới gần hơn, Lý Hinh liền thấy được một khuôn mặt khiến cô chấn động. Khuôn mặt đó rất đẹp cô không biết nên dùng từ gì để hình dung, ngũ quan tinh mỉ tinh tế như được trời đất tạo hoá ra. Đôi mắt cô ấy đen láy lại sáng rỡ như ánh sao trời lại ôn nhu tới cực điểm. Mái tóc dài, suôn mượt như tấm lụa hảo hạng được cô tuỳ ý vấn lên bằng một cái trâm cài bằng ngọc. Dáng người yểu điệu, làn da trắng tuyết, khoé môi cười khẽ nhếch lên. Cô mặc một chiếc váy lụa dây màu xanh trời, trên người là một tấm lụa mỏng choàng lên. Vâng không ai khác chính là Tiếu Nguyệt nhà ta, cô chậm rãi đi từng bước một.
Cô nhìn Lý Hinh đang bò lê bò lết lại nhìn cái bóng đen kia theo sau là dàn oán nữ không được toàn thân. Lê Tiếu Nguyệt nhíu mày nhìn bóng đen kia, giọng có chút không vui:
- Ngươi biết đây là nơi nào không? Cút cho ta
Bóng đen kia đứng im nhìn cô, lại nhìn quán trọ có chút không cam lòng:
Bóng đen đáp:
- Cô ta là con mồi của tao, chủ quán muốn tranh mồi với tao?
Lê Tiếu Nguyệt lạnh giọng:
- Người nằm ở thềm nhà bà đây chính là khách.
Bóng đen im lặng lúc lâu rồi xoáy người đi không quên để lại lời hăm doạ:
- Coi mày may mắn, đợi mày ra quán trọ tao vẫn kiếm tới mày.
Lý Hinh nghe xong run rẩy hơn, Lê Tiếu Nguyệt nhìn bóng đen kia đi xa lại nhìn Lý Hinh. Chất giọng chuyển qua nhẹ nhàng, ôn nhu:
- Gặp nhau đã là duyên, cô muốn vào uống chén trà không?
Lý Hinh gật đầu răm rắp, cô biết người này cứu được cô. Trực giác cô đang gào lên mãnh liệt cô gái này chắc chắn cứu được cô. Lý Hinh cố gắng bám vào rào đứng dậy, Lê Tiếu Nguyệt quay lưng chậm rãi đi về hướng trọ:
- Người đâu đỡ khách vào trong....
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
