Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Lan ngẩn người một lúc, sau đó lập tức òa khóc trước mặt Chu Hồng Tài: "Phó giám đốc Chu à, chúng ta làm hàng xóm bao nhiêu năm nay, ông là người hiểu rõ nhân phẩm của vợ chồng tôi nhất mà!"
Sợ phải bồi thường, Lâm Lan vội vàng phủi sạch quan hệ giữa nhà họ Khương và bọn trộm: "Vợ chồng tôi trước giờ vẫn hòa thuận với mọi người, chưa từng đắc tội ai. Bọn trộm đột nhập vào nhà, thực sự không liên quan gì đến chúng tôi!"
Số đồ bị mất nhiều như vậy, có bán con bán cái bà ta cũng không bồi thường nổi. Nhưng Chu Hồng Tài căn bản cũng không trông mong gì vào việc đó: "Nếu như vợ chồng hai người không đắc tội ai, vụ trộm này cũng không liên quan đến nhà họ Khương, vậy thì chúng ta báo công an đi. Mời các đồng chí công an đến khu tập thể nhà máy thép Hùng Tráng để điều tra vụ việc này!"
"Tôi đồng ý, tôi đồng ý!" Khương Vãn là người đầu tiên giơ tay tán thành. Ánh mắt Chu Hồng Tài dời sang cô, vẻ nghi ngờ trong mắt càng thêm sâu. Ông ta thầm nghĩ chẳng lẽ mấy vụ trộm này thực sự không liên quan gì đến con gái lớn nhà họ Khương sao?
Chưa đầy nửa tiếng sau, ba đồng chí công an mặc cảnh phục xuất hiện trong khu tập thể nhà máy thép Hùng Tráng. Vẫn là Khương Vãn lao lên đầu tiên, cô bĩu môi, mắt ầng ậng nước, tỏ ra đáng thương, nói với ba đồng chí công an:
"Ba đồng chí công an, tôi tên là Khương Vãn. Tôi bị mất một chiếc bình giữ nhiệt có họa tiết hoa điểu, đó là thứ duy nhất mẹ để lại cho tôi. Nó rất quan trọng với tôi, xin các đồng chí nhất định phải giúp tôi tìm lại chiếc bình đó!"
"Đồng chí Khương Vãn, cô đừng lo lắng. Nếu tìm thấy đồ bị mất, chúng tôi nhất định sẽ báo cô đến nhận lại đầu tiên."
"Rất cảm ơn các đồng chí công an!"
Ngay sau đó, ba đồng chí công an bắt đầu tiến hành điều tra trong sự vây quanh của Chu Hồng Tài và những người khác. Khương Vãn thì tìm một gốc cây, ngồi xuống đất đánh một giấc ngon lành.
Suốt cả buổi sáng, ba đồng chí công an lục soát khu tập thể nhà máy thép Hùng Tráng nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Đến trưa, họ đành rời đi với vẻ mặt ủ rũ. Lúc này, Khương Vãn mới ngủ dậy, đứng lên phủi bụi trên quần áo, sau đó sải bước đến nhà họ Hạ.
Hạ Vũ đã đợi sẵn từ lâu, vừa thấy cô liền kéo ngay vào phòng mình: "Khương Vãn, cuối cùng cậu cũng đến rồi!"
Khương Vãn cũng không kìm nén nổi sự phấn khích trong lòng, nắm chặt cánh tay Hạ Vũ, gấp gáp hỏi: "Sao rồi, anh trai cậu có tra được gì không?"
Bàn tay cầm lấy tờ giấy của Khương Vãn hơi run lên, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn dành cho Hạ Vũ: "Cảm ơn, cảm ơn cậu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






