Trạm đầu tiên của Cẩm Thư là nhà máy kem để lấy hàng sỉ.
Để thưởng cho tài xế, Lý Đa được tặng một que kem khoai môn, cậu nhóc vừa ngậm kem vừa vui vẻ ra mặt. Chỉ tiếc là thằng em trai không ở đây, nếu không khoe một chút thì sướng phải biết. Cậu quyết định ăn xong sẽ giữ lại cái que gỗ mang về trêu tức em trai.
Nhưng rất nhanh, niềm vui nhỏ nhoi của Lý Đa đã tan biến, vì cậu phát hiện không khí giữa hai người ngồi trên xe có chút kỳ lạ.
Cả Cẩm Thư và Lâm Nghị Hiên đều không ăn kem.
Cẩm Thư cảm thấy thứ này nhiều đường hóa học không tốt cho sức khỏe, còn Lâm Nghị Hiên thì cảm thấy mình đường đường là đấng nam nhi, mút que kem trước mặt vợ thì quá mất hình tượng.
Cẩm Thư thấy Lâm Nghị Hiên nặng lòng tâm sự, bèn cố ý tìm chủ đề nói chuyện, không ngờ càng nói càng hợp.
Từ thơ ca, âm nhạc đến triết học, trong lúc Lý Đa mải mê mút hết que kem, hai người đã thảo luận đến tận tác phẩm “Cộng Hòa” của Plato.
Cuốn sách này khá sâu sắc, nội dung bao quát nhiều chủ đề từ chính trị, đạo đức đến triết học, người bình thường nghe một lúc là chóng mặt, ví dụ như Lý Đa.
Lâm Nghị Hiên không phải là một người lính chỉ biết dùng nắm đấm. Cuối những năm 80 anh đã thi đỗ đại học, học được một năm thì nhập ngũ, trong quân đội anh vẫn tranh thủ thời gian tự học để lấy bằng. Kiến thức của anh rất uyên bác, đối với triết học và chính trị đều có những kiến giải độc đáo.
Cẩm Thư cảm thấy giao lưu với người có tư tưởng sâu sắc như vậy là một niềm vui lớn, Lâm Nghị Hiên cũng nghĩ y như thế.
Lúc xem mắt, bà mối bảo cô chỉ có trình độ cấp ba, nhưng sau khi tiếp xúc, anh cảm thấy cô chẳng thua kém gì giáo sư đại học, vô cùng tài giỏi.
Hai người có quá nhiều điểm chung, trên đường đi nói chuyện không dứt.
Hai người tri kỷ gặp nhau thì vui, chỉ khổ cho Lý Đa.
Đạp xe ba gác dưới trời nắng gắt không khổ, cái khổ là phía sau có một cặp đôi đang tâm đầu ý hợp! Mặc dù trong mắt Cẩm Thư và Đại đội trưởng Lâm, họ chỉ đang trao đổi hoàn toàn bình thường, nhưng trong mắt cậu thanh niên mới lớn, đây chính là đang hẹn hò!
Quãng đường từ nhà máy kem đến quảng trường đối với một chú chó độc thân như Lý Đa quả là cực hình.
Xe dừng lại, Lý Đa cố ý quay đầu lại nhìn kỹ hai người.
“Kỳ lạ thật… mình cứ tưởng hai người phải ôm ấp, hôn hít nhau chứ, sao lại ngồi cách xa thế này?” Lý Đa lẩm bẩm.
Cậu ta tự nhủ, nói chuyện hợp nhau như vậy, lẽ ra phải đi kèm với hành động thân mật mới phải chứ. Đằng này họ lại ngồi cách nhau cả thước.
“Dù thân xác không chạm nhau, nhưng trái tim đã hòa làm một rồi, ừm, chắc chắn là vậy.” Lý Đa gật gù như đã ngộ ra chân lý.
Cẩm Thư đang ôm thùng kem nên không để ý.
Nhưng thính lực của Lâm Nghị Hiên rất tốt, anh nghe rõ mồn một, bèn giơ tay cốc đầu tên nhóc lắm mồm một cái.
“Anh làm gì vậy?” Cẩm Thư hỏi.
“Trên vai Lý Đa có con muỗi.” Lâm Nghị Hiên đáp tỉnh bơ, ánh mắt còn ném cho Lý Đa một tia cảnh cáo.
Miệng Lý Đa méo xệch. Cái ông “Lâm Tổn Nhân” này có dám dùng cái thói bắt nạt cậu để đối phó với chị dâu không? Chắc chắn là không dám rồi. Lý Đa thầm nghĩ, lại ngộ ra thêm một điều nữa.
Xe ba gác để Lý Đa đạp về, hẹn đến giờ lại qua đón.
Cẩm Thư dẫn Lâm Nghị Hiên đi về phía quầy chụp ảnh dạo.
“Người đàn ông cười hở cả lợi đằng kia là ai vậy?” Lâm Nghị Hiên hỏi.
“Là Bạch Lãng, anh ấy chụp ảnh, tôi giúp anh ấy ghi danh sách khách hàng tiện thể bán kem. Lát nữa anh cứ ngồi bên cạnh nghỉ ngơi, ngắm cảnh hay đi dạo tùy ý.”
Bạch Lãng vừa thấy Cẩm Thư thì vui như bắt được vàng.
“Em gái Cẩm Thư, em đến rồi! Một ngày không gặp mà anh nhớ em muốn chết!” Những ngày vắng bóng Cẩm Thư, công việc của anh ta rối tung lên.
Lâm Nghị Hiên nheo mắt đánh giá Bạch Lãng, cảm thấy ánh mắt tên này nhìn vợ mình rất gai mắt, cách xưng hô cũng thật chối tai.
Lâm Nghị Hiên không mặc quân phục, chỉ diện áo thun đen cổ tròn và quần jean sáng màu. Nhưng khí chất lạnh lùng, áp bức tỏa ra từ anh khiến người ta không dám coi thường. Bạch Lãng lăn lộn ngoài đời nhiều, liếc qua đã biết người đàn ông này không dễ chọc vào.
“Đây chính là người đàn ông đánh khắp năm dặm không có đối thủ.” Cẩm Thư giới thiệu Lâm Nghị Hiên một cách hài hước.
Bạch Lãng ồ lên một tiếng, hóa ra là ông chồng bộ đội của em gái Cẩm Thư!
Lâm Nghị Hiên nhíu mày, không hài lòng lắm với lời giới thiệu này, cái danh hiệu “đánh khắp năm dặm” là ai tung tin đồn nhảm cho cô biết vậy?
“Cẩm Thư là tên mới của tôi, tên cũ không dùng nữa.” Cẩm Thư giải thích qua loa.
Cái tên cũ bị Cẩm Thư coi là mang đầy ác ý với phụ nữ, đồng âm với “Yêu Muội”, ai cũng từng gọi, chỉ có Lâm Nghị Hiên là chưa bao giờ. Có lẽ anh cũng nhận ra sự xúc phạm ẩn chứa trong cái tên đó.
Khách bắt đầu đông, họ bắt tay vào việc.
Lâm Nghị Hiên nhìn cô bận rộn một cách khoa học, nét chữ ghi chép bay bướm, đôi mày rậm càng nhíu chặt.
Chữ của cô trong trí nhớ của anh đâu có đẹp và phóng khoáng như bây giờ. Sự hiểu biết của anh về cô vẫn còn quá ít, anh thậm chí còn không biết cô đổi tên từ khi nào. Tên thợ ảnh Bạch Lãng kia dường như còn hiểu Cẩm Thư hơn cả anh. Nhận thức này khiến trong lòng Lâm Nghị Hiên như có bình giấm chua bị đổ vỡ, mùi vị thật khó chịu.
Gần trưa, kem vẫn còn một ít nên Cẩm Thư ở lại bán nốt, Lâm Nghị Hiên về nhà lo cơm nước.
Bạch Lãng cũng nghỉ trưa, Cẩm Thư liền đeo thùng xốp đi bán dạo quanh khu vực.
Hôm nay quảng trường vắng khách, cô đi một vòng vẫn còn lại vài que.
Cẩm Thư định đi bộ đến khu dân cư gần đó thử vận may, vừa ra khỏi quảng trường thì bị một người phụ nữ trung niên chặn đường.
“Cô đứng lại đó cho tôi!” Người phụ nữ chỉ thẳng mặt Cẩm Thư.
“Tôi sao?” Cẩm Thư nhìn quanh, cô chắc chắn không quen bà ta.
Lúc nãy khi cô bán hàng ở quảng trường, mụ đàn bà này đã lén lút dòm ngó, bộ dạng rất khả nghi.
“Bà con cô bác ơi lại đây mà xem! Con ranh này bán kem hết hạn, làm con trai tôi ăn xong phải nhập viện cấp cứu!” Người phụ nữ lu loa lên.
“Chị gái này, chị có nhầm không đấy? Tôi không nhớ chị đã mua kem của tôi bao giờ.”
Người phụ nữ này có đặc điểm rất dễ nhận diện, bên mép có một nốt ruồi điêu to bằng hạt đậu, Cẩm Thư đã gặp một lần thì sẽ không quên.
“Con trai tôi bây giờ vẫn còn nằm trong bệnh viện, chính là ăn kem của cô đấy!” Mụ đàn bà không buông tha, túm lấy áo Cẩm Thư hét lớn.
Cẩm Thư biết mình đã bị gài bẫy.
Người đàn bà này chờ cô ra khỏi khu vực quảng trường đông đúc, nơi dễ có công an tuần tra, mới bắt đầu ra tay.
Đây là một vụ vu khống có kế hoạch. Không biết bà ta bị ai sai khiến hay chỉ muốn ăn vạ kiếm chác.
“Nếu con trai chị ăn kem của tôi mà nhập viện, tôi sẵn sàng bồi thường. Nhưng nếu chị vu khống, tôi cũng sẽ khiến chị phải trả giá đắt.”
“Trả giá gì chứ?” Ánh mắt mụ đàn bà đảo liên tục, lộ rõ vẻ chột dạ.
“Phỉ báng người khác có thể bị tạm giam đấy. Chị vu khống thực phẩm của tôi mất vệ sinh, vậy chúng ta cùng đến đồn công an nói chuyện phải trái!”
Cẩm Thư nhanh tay chộp lấy cổ tay người phụ nữ.
Người phụ nữ vùng vẫy nhưng không thoát khỏi tay cô.
Trong lúc tuyệt vọng, mụ ta hét toáng lên: “Anh cả, anh hai, ra tay đi!”
Từ con hẻm tối bên cạnh, hai gã đàn ông to con lực lưỡng xông ra, mặt mày bặm trợn, hùng hổ lao về phía Cẩm Thư.
Trong lòng Cẩm Thư vang lên hồi chuông báo động. Hỏng rồi, gặp phải bọn lưu manh chuyên nghiệp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



