An Tây Hầu? Bách Lý Tử Linh lập tức có một linh cảm không lành, nhanh chóng tiến lấy giật thư tín trên tay thân binh, đọc lướt rồi xoay người đưa thư cho Tang Cát: "Về quân trướng rồi nói."
Hai người trở lại quân trướng, trải tấm bản đồ bằng da dê ra.
"Tướng quân nhớ không nhầm. Hai năm trước, đại công chúa tộc Tuyết Lang của Yến Vân đã gả cho Thái tử Tây Đà. Nhưng tộc Tuyết Lang này lại ở phía bắc, không giáp giới với Tây Đà, mà tộc Ưng Hùng và Tây Đà nằm sát nhau lại thường xuyên qua lại."
"Vậy thì rất kỳ lạ. Chẳng lẽ tộc Tuyết Lang muốn liên hợp với Tây Đà diệt tộc Hùng Ưng ư?" Bách Lý Tử Linh dường như có chút do dự, rất nhiều suy nghĩ lướt qua trong đầu."
"Chắc vậy, cũng có khả năng lắm. Ba tộc của Yến Vân, ngoại trừ tộc Thương Khung ở Vương Đô là cách khá xa nội địa Nam Trần chúng ta, thì cả tộc Tuyết Lang và tộc Hùng Ưng đều giáp ranh với Nam Trần. Năm năm trước, trong trận chiến đẫm máu giữa Nam Trần và Yến Vân ở Mai Dương Cốc, đội quân chủ lực thực chất thuộc về tộc Hùng Ưng. Còn hai tộc khác chỉ phái người tới cho đủ nhân số. Nói về tàn nhẫn, vẫn là tộc Hùng Ưng tàn nhẫn nhất. Trong trận chiến ấy, Nam Trần thương vong nặng nề..." Tang Cát nói tới đây, đột nhiên nhận ra mình đang khoét vào vết thương của Bách Lý Tử Linh, vội chuyển chủ đề."
"Thần nghe nói, mấy năm nay, tộc Hùng Ưng ngày càng lấn át tộc Tuyết Lang, vẫn luôn truy đuổi tộc Tuyết Lang về phía Đông Bắc, phần lớn thảo nguyên đều bị tộc Hùng Ưng chiếm cứ. Mặt khác, ở nơi giáp ranh giữa tộc Hùng Ưng và Tây Đà, quân dân hai bên thường xảy ra tranh chấp, mấy năm nay cũng có vài vụ xô xát. Nếu tộc Tuyết Lang muốn liên hợp với Tây Đà diệt tộc Hùng Ưng cũng không phải là không có khả năng. Nhưng dù người Tây Đà có mục đích gì thì cửa Bắc Lâu vẫn nên đề cao cảnh giác."
Tuy trước giờ Tang Cát là văn thần, nhưng khi tới cửa Bắc Lâu, khoác lên áo giáp, lên sa trường giết địch, bày mưu lập kế, y cũng là một vị tướng giỏi. Bách Lý Tử Linh miệng thì nói ghét bỏ, nhưng mỗi lần tới lúc này, hai người lại hợp tác vô cùng ăn ý.
"Một đội quân truy kích Tam hoàng tử bại trận, trận chiến này thật sự rất lớn. Nếu không phải trong tay Tam hoàng tử có binh thì hắn cũng có kế hoạch khác. Tới tộc Hùng Ưng hay tới cửa Bắc Lâu của chúng ta, điều này rất nhanh sẽ rõ. Phó tướng Tang, truyền lệnh xuống, tạm thời đóng cửa Bắc Lâu, tất cả các tướng sĩ mặc áo giáp chờ lệnh. Mặt khác, lệnh cho Trần Đình kiểm tra những người lạ xuất hiện ở Bắc Lâu gần đây."
"Tướng quân, ý ngài là?"
"Mong rằng ta chỉ là cẩn thận quá mức." Bách Lý Tử Linh lẩm bẩm."
Tang Cát nghe không rõ nhưng y đã hiểu được ý của Bách Lý Tử Linh.
Bắc Lâu vốn chỉ là một trấn nhỏ ở vùng biên cương.
Trong những năm tháng thái bình, Bắc Lâu quả thật vô cùng náo nhiệt và phồn hoa. Hàng hóa được vận chuyển từ Tây Vực được quá cảnh tại cửa Bắc Lâu, một phần được chuyển tới kinh thành Thượng Đô, một phần được chuyển tới Giang Nam. Đặc sản của Nam Trần cũng thông qua cửa Bắc Lâu để vận chuyển tới Tây Vực.
Ra khỏi cửa Bắc Lâu, phía nam là Tây Đà, phía bắc là Yến Vân. Đi qua Tây Đà và Yến Vân là tới các nước Tây Vực.
Xét về lộ trình và điều kiện đường xá, từ Tây Đà tới Tây Vực sẽ phải đi qua vùng sa mạc, hoàn cảnh hiểm trở, có nhiều mối nguy. Nếu đi từ Yến Vân tới Tây Vực, lộ trình ngắn hơn, hơn nữa đường đi cũng thuận lợi hơn. Cho nên, lúc ba nước thái bình, dù là người Nam Trần tới Tây Vực hay người Tây Vực tới Nam Trần, phần lớn đều đi qua lãnh thổ Yến Vân, bước vào Nam Trần ở cửa Bắc Lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








