Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Sơn Nguyệt Chương 4: Ăn vạ tạ

Cài Đặt

Chương 4: Ăn vạ tạ

Lão Thẩm lấy một viên thuốc từ bình bên thắt lưng bóp miệng người kia nhét vào cùng nước. Hắn bị sặc mấy lần nhưng cũng nuốt được thuốc xuống. Có điều hắn vẫn chưa tỉnh lại.

"Độc đã xâm nhập vào tim, không sống được mấy canh giờ." Lão Thẩm xoa tay, xoay người đi ra khỏi phòng."

"Vậy... có cách nào giải độc không?" Tang Cát vội chạy theo.

Lão Thẩm không để ý đến Tang Cát mà mắng Dịch Phong: "Mau đi gọi tướng quân tới đây, thứ ngài ấy nhặt về để ngài ấy tự trông chừng, đừng để chết rồi lại đến ăn vạ ta."

"Ồ, là ai chọc lão y quan nhà ta không vui vậy?" Ngoài cửa truyền đến tiếng cười khúc khích của Bách Lý Tử Linh."

Thay hán phục nhẹ nhàng cho trang phục dị tộc, rửa sạch lớp ngụy trang trên mặt trông nàng càng sáng sủa tài hoa.

"Lão nhị Tang, có phải là ngươi không? Ta nói cho ngươi biết, thường ngày ngươi rất lắm mồm khiến người ta thấy khó chịu. Như vậy đi, tối nay ta sẽ viết tấu cho hoàng thượng, nhị công tử ngươi đã đến ải Bắc Lâu được hai năm, rèn luyện đủ rồi, cũng đã đến lúc phải về. Trở về Thượng Đô, ngươi vừa có quân công vừa có công danh, hoàng thượng sẽ giao cho ngươi trọng trách lớn, văn võ bá quan cả triều không ai dám nói gì ngươi."

Cãi không được mà đánh cũng chẳng xong, y bị hai từ 'Phó tướng' này kéo chân rồi.

Nhà họ Tang xuất thân dòng dõi thư hương, phụ thân Tang Cát tuy mời sư phụ dạy y võ học từ thuở nhỏ, công phu mà y học thoạt nhìn có vẻ khá giỏi nhưng đến Bắc Lâu chỉ là khoa tay múa chân mà thôi. Y có lẽ có tinh thông võ học, dẫu vậy vẫn kém xa những người lính đã lên chiến trường, từng chiêu khắc chế kẻ địch đều phải dùng mạng của mình để đánh.

Tang Cát tức đến nghiến răng nghiến lợi, chuyện này cũng thường xảy ra. Bách Lý Tử Linh làm không biết mệt nhưng Tang Cát vẫn chưa quen.

"Thích thì cút đi đánh nhau không thì ngậm hết miệng lại."

Lão Thẩm gằn giọng nói, trong phòng yên tĩnh ngay.

Lúc này, người trên giường rên lên một tiếng, sau đó đột nhiên ngồi dậy như xác chết sống lại. Đôi mắt vô hồn, vẻ mặt dại ra, lão Thẩm lấy ngân châm, gằn giọng nói: "Thất thần cái gì, muốn sống hay muốn chết?"

Tang Cát và Bách Lý Tử Linh lập tức tuân lệnh, hai người đồng thời ra tay ghì chặt người nọ lại, đợi lão Thẩm hạ châm.

Tay của lão Thẩm vừa nhanh vừa chuẩn vừa tàn nhẫn, mấy cây châm vừa đâm xuống, giọt máu to như hạt đậu trào ra từ nơi bị đâm. Giọt máu kia có màu đỏ sậm, châm bạc đâm vào nhanh chóng chuyển thành màu đen.

"Hắn trúng độc gì?" Bách Lý Tử Linh hỏi."

Lão Thẩm phớt lờ nàng, sau đó lại đâm vào những huyệt vị khác. Ngâm châm còn chưa lấy ra, người nọ đột nhiên giãy giụa, hơn nữa lực vô cùng lớn. Cũng may Bách Lý Tử Linh và Tang Cát là võ tướng, có sức ghì lại mới giữ chặt người nọ. Một lát sau, người nọ nằm im không nhúc nhích, cứ như người chết.

"Có thể giải được không?" Bách Lý Tử Linh lại hỏi."

"Ta cũng không phải là thần tiên." Lão Thẩm nói chuyện vẫn luôn như vậy. Từ lúc mới tới, Tang Cát vẫn chưa quen được, luôn muốn lý luận đôi câu, nhưng hai năm trôi qua y cũng từ bỏ."

"Nếu không giải được thì đừng phí sức nữa." Nói xong, Bách Lý Tử Linh rút đao bên hông Tang Cát ra, chém một nhát xuống người trên giường."

Tang Cát biết nàng là quỷ Dạ Xoa độc ác, nhưng không ngờ đang nói lại muốn lấy mạng người ta, y vội bắt lấy tay nàng: "Ngài giết người tại sao lại làm bẩn đao của thần."

"Hứ, lão nhị, sao lại keo kiệt như vậy chứ. Ta dùng đao của ngươi một chút thì sao? Chẳng lẽ bản tướng quân không được dùng đao của ngươi sao?"

"Thần không muốn gánh tội thay tướng quân đâu, ngài muốn giết người thì lấy đao của mình mà dùng, tránh lúc người ta hiện hồn về báo thù lại tìm nhầm người."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc