Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quán rượu nhỏ ở thế giới tận thế Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Giang Vãn đưa cho anh ta một ly bia.

Lần này, anh chỉ uống được nửa ly, rồi như phát hiện ra điều gì đó liền dừng lại.

Có thể thấy rõ bằng mắt thường, một thân mỏi mệt của anh đã tan biến, lưng thẳng lên, khí chất tỏa ra cũng trở nên bất phàm.

“Ông—”

“Leng keng——”

Lần này cánh cửa sắt bị đẩy mạnh, tiếng chuông ngân vang kéo dài, sau đó, một nhóm người tiến vào.

Họ đều đeo loại mặt nạ quen thuộc, Giang Vãn quan sát sơ qua, nhận ra người dẫn đầu chính là thiếu niên giọng vịt ban sáng.

“Woaaa! Thật sự là quán rượu luôn, có bia với trà trái cây!”

“Không hổ là anh Khương của tụi mình, tìm ra được chỗ xịn thế này!!”

“Lát nữa về chúng ta có thể khoe với đám kia về hương vị bia ở đây rồi!”

“Khương Hạo Vũ, chỗ này ổn chứ? Anh Lệ có biết không?”

Khương Hạo Vũ chẳng buồn để tâm họ, đi thẳng đến quầy bar, gỡ mặt nạ xuống, lộ ra gương mặt trắng trẻo tuấn tú.

“Chị gái xinh đẹp, cho năm ly bia nha ~”

Người đàn ông đang ngồi trước quầy bar thoáng lộ vẻ kinh ngạc, liếc Khương Hạo Vũ một cái rồi cúi đầu không lên tiếng.

Giang Vãn bình thản: “Quán chúng tôi không bán rượu cho người chưa đủ tuổi.”

Cô muốn kiếm tiền, nhưng vẫn phải có nguyên tắc.

Khương Hạo Vũ còn chưa nói gì thì đám thiếu niên sau lưng đã có đứa nổi cáu: “Cô tưởng cô đang nói chuyện với ai đấy? Anh Khương của tụi tôi là—”

Khương Hạo Vũ lạnh mặt, liếc một cái là đối phương lập tức im bặt, sau đó quay lại, gương mặt lại tươi cười như thiếu niên vô lo.

“Vậy cho năm ly trà trái cây đi ạ, cảm ơn chị gái!”

Giang Vãn không nói thêm gì, pha trà xong nhìn đám thiếu niên cười nói ríu rít ngồi vào bàn tròn, ánh mắt thoáng hiện vẻ phức tạp.

Nghe từ việc đội trưởng Lệ sáng nay cấm cậu ta uống bia, có thể đoán Khương Hạo Vũ mới mười bảy tuổi. Trong nhóm này lại là người dẫn đầu, mấy đứa còn lại chắc chỉ khoảng mười lăm, mười sáu.

Nói cách khác bọn họ sinh ra sau khi mạt thế xảy ra.

Khá giống với nguyên chủ của cơ thể này.

Nghĩ đến đây, Giang Vãn cúi đầu nhìn tay mình. Dù bề mặt đã mịn màng hơn so với hôm mới xuyên đến, nhưng vẫn gầy trơ xương, gân xanh lộ rõ.

"‘Cô ấy’ rốt cuộc sống kiểu gì trong nơi thế này… cho đến khi chết đói?"

【Tiếp đón thành công 10 vị khách, nhận được 100 điểm tích lũy!】

【Đã bán 100 ly đồ uống, tiến độ hiện tại: 20/100】

Hả? Tặng thẳng 100 điểm!?

Giang Vãn quẳng luôn nghi ngờ ra sau đầu, lập tức mở giao diện quay thưởng, đổi lấy một phiếu rút thăm.

Rồi ngay tức khắc nhấn quay.

Con trỏ quay tít vài vòng, cuối cùng dừng ở ô màu vàng.

【Chúc mừng bạn nhận được 1000 điểm tín dụng!】

……

……

Nhìn dòng chữ dần biến mất, tim Giang Vãn nguội lạnh.

Trước đây chơi game cô lúc thì đỏ lúc thì đen, không ngờ xuyên không rồi mà vận xui vẫn đeo bám.

Nhưng… được 1000 điểm tín dụng cũng ổn, tài khoản đã hơn hai ngàn, có thể cân nhắc nhập thêm hàng mới.

“Cảm ơn chủ quán.”

Người đàn ông ngồi ở quầy đứng dậy. Dù vẫn luộm thuộm, nhưng cả người đã lột xác. Ánh mắt kiên định, tinh thần sáng sủa.

Anh gật đầu cảm ơn rồi rời khỏi quán rượu.

Giang Vãn thu ly lại, liếc sang đám thiếu niên nhìn có vẻ cười nói vô tư, nhưng thực chất đều đang để ý đến người đàn ông vừa rời đi.

Không bất ngờ. Một bên là tổ chức địa phương, một bên rõ ràng là người ngoài.

Còn họ là muốn kéo người hay có mục đích gì khác đó không phải chuyện của cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc