Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quán rượu nhỏ ở thế giới tận thế Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Lần trước là đêm tối, sương mù dày đặc, cô không thấy rõ hệ thống hoạt động thế nào.

Lần này thì thấy rất rõ.

Một tia sáng xanh từ phía quán chiếu ra, chỉ mới chạm vào xúc tu cây cái cây khổng lồ lập tức biến mất hoàn toàn, không rõ bị truyền đi đâu.

【Kỹ năng “Truyền Tống” đã nâng cấp thành cấp trung, có thể chủ động sử dụng.】

Có thể chủ động nghĩa là chỉ cần cô nghĩ đến tên kỹ năng là có thể dùng?

Ngay khi cô có nghi vấn, não bộ lập tức truyền đến câu trả lời khẳng định.

“Tốt thế cơ à.”

Giang Vãn nhướng mày, đúng là niềm vui bất ngờ.

Sau đó, cô lại nhìn camera thấy đôi nam nữ kia sững sờ một lúc rồi nhanh chóng cảnh giác, sau đó ánh mắt đều dồn về phía quán rượu.

Có vẻ đã đến lúc tiếp đón vị khách đầu tiên trong ngày rồi.

Giang Vãn tắt camera, nhấp thêm một ngụm nước suối, đứng dậy chờ đón khách.

Nhưng hai người kia rất cảnh giác, phải hơn mười phút sau mới từ từ đẩy cửa sắt vào.

Nghe tiếng chuông “leng keng”, Giang Vãn ngẩng đầu, tự nhiên ra hiệu về phía bảng menu, rồi mở giao diện đặt hàng.

Quán nhỏ, hai người chỉ có thể ghé tai thì thầm.

Trao đổi vài câu, người đàn ông đặt đứa trẻ lên ghế, rồi cùng người phụ nữ bước tới quầy bar.

Làn da lộ ra ngoài khô nứt, người đầy bụi bẩn lẫn mùi máu tanh, thoạt nhìn như đã ngoài ba mươi hoặc hơn, gương mặt đầy mệt mỏi và dày dạn.

“Em gái, em mở quán này được bao lâu rồi?”

Giọng người phụ nữ khàn đặc, nặng nề, dù cố gắng tỏ thiện chí vẫn giữ chút cảnh giác.

Giang Vãn nhớ tới hội viên số 1, họ từng đến cùng một nơi sao?

Giang Vãn thao tác đặt hàng như thường, đợi thanh toán xong thì đi lấy ly rót bia.

Trong lúc đó, cảm nhận rõ ánh mắt nóng rực và tiếng nuốt nước bọt.

Xem ra sau khi nhìn thấy bia thật, họ đã bớt nghi ngờ.

Vặn xong vòi, cô vừa quay lại đặt ly bia lên quầy thì.

Mắt hoa lên một cái, rồi thấy một con rắn nhỏ thè lưỡi, lao như điện chớp cắn thẳng vào mu bàn tay cô.

Vừa thấy đồng bọn ra tay thành công, người đàn ông chuẩn bị phối hợp như thường lệ thì một tia sáng xanh lóe lên.

Ngay sau đó là tiếng gió rít và tiếng gào thét xé tai ùa tới, kèm theo làn sương mù dày đặc khiến người ta khó chịu và tầm nhìn gần như bằng không.

Chuyện gì thế này?

Chẳng phải bọn họ đang ở trong một quán rượu nhỏ trong thành phố sao?

“Á! Cứ—”

Tiếng hét chói tai của người phụ nữ chợt tắt lịm, người đàn ông biến sắc, không nghĩ ngợi gì lập tức kích hoạt dị năng chạy trốn.

Nhưng càng chạy, anh ta càng thấy lạ, con đường dưới chân càng lúc càng mềm nhũn, như giẫm lên lớp thịt sống, vừa nhão vừa nảy bật.

Sương mù đã tan, nhưng thay vào đó là một không gian tối đen rải rác sắc đỏ như máu.

“Chết tiệt!” Anh ta nghẹn thở, vừa định quay đầu thì trước mặt bỗng dốc lên cao, một dòng chất lỏng không rõ là gì ào ào trút xuống, khiến toàn thân anh ta ướt sũng, tanh tưởi khủng khiếp.

Người đàn ông lập tức nhận ra mình đang ở đâu.

Truyền thuyết kể rằng, ngoài Nhai Thành, trong dãy núi Tây Môn nơi quái vật tụ tập, có một con mãng xà khổng lồ giỏi ngụy trang và chờ đợi. Khi nó cuộn lại, trông như một ngọn núi. Người leo lên còn chẳng hay biết, đến lúc chết cũng chẳng kịp kêu.

Anh ta... tự chui vào miệng con mãng xà ấy rồi.

Nhận ra điều này, người đàn ông dừng giãy giụa, mặc cho dòng chất nhầy cuốn mình đi.

Hối hận tràn ngập, trong đầu chợt hiện lên gương mặt dịu dàng vô hại của chủ quán rượu, anh ta lại phạm phải sai lầm lớn nhất từ khi mạt thế xảy ra: coi thường đối thủ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc