Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quán Nhỏ Thông Cổ Đại, Cả Nhà Xuyên Qua Làm Giàu Kiếm Lời Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Từ Tiểu Lai quay đầu lườm cha một cái sắc lẹm, nàng vẫn muốn chần chừ thêm chút nữa.

Từ Xuyên chột dạ ho khan hai tiếng.

"Mau lên đi con." Trình Lan Thanh nhanh chóng kéo Từ Xuyên nép vào sau cánh cửa gỗ.

Từ Tiểu Lai: …

Hai vị phụ huynh, một người nhìn trời, một người nhìn đất, tuyệt nhiên không ai dám nhìn vào mắt nàng.

Lời Lỗ Tấn nói quả không sai, con người sống trên đời phải dựa vào chính mình, đến cả cha mẹ ruột đôi khi cũng chẳng thể trông cậy vào những lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.

Từ Tiểu Lai tự đúc kết kinh nghiệm cho bản thân: gặp chuyện lớn thì tâm không được loạn.

Vì thế, ngay lúc này, nàng vô thức điều chỉnh cơ mặt để lộ ra biểu cảm thích hợp nhất.

"Ra ngay đây!" Từ Tiểu Lai mở chốt cửa.

Đứng bên ngoài là một cô bé có chiều cao xấp xỉ nàng.

"Tiểu Lai, mẹ mình bảo phải nhắc cậu là nhớ làm chín nấm rồi mới được ăn, nhất định phải nấu thật chín đấy nhé! Thôi mình về nấu cơm tối đây!"

Cô nương kia nói nhanh như súng liên thanh, vỗ vai Từ Tiểu Lai một cái rồi quay người chạy biến.

Từ Tiểu Lai: …

Nàng đứng ngẩn ngơ, hoang mang trong gió chiều.

Người ta thậm chí còn chẳng cho nàng cơ hội để diễn xuất.

Nhưng nghĩ lại thì như vậy cũng tốt.

Không có cơ hội diễn sâu đồng nghĩa với việc không có cơ hội bị lộ tẩy!

Từ Tiểu Lai đóng cửa cài then, quay đầu lại thì bắt gặp ngay ánh mắt mong chờ của cha mẹ.

Hừ, dám đẩy nàng ra làm bia đỡ đạn, nàng dỗi rồi!

Từ Xuyên cười tươi như hoa nở: "Tiểu Lai nhà ta giỏi quá!"

Trình Lan Thanh cũng gật đầu vẻ nghiêm túc: "Con gái à, đây là cơ hội rèn luyện tính độc lập, con đã xử lý rất tốt."

Từ Tiểu Lai vốn dễ dỗ dành, liền đáp: "Được thôi, nhưng khi về nhà, cha mẹ phải tài trợ cho con mua mấy bộ Hán phục mới đấy nhé."

Từ Xuyên hào phóng: "Không thành vấn đề, cha sẽ chuyển khoản cho con ngay."

Trong đáy mắt Từ Tiểu Lai thoáng hiện lên nét tinh nghịch.

Thực ra nàng đâu có giận dỗi gì.

Cha mẹ tuy bảo nàng ra mở cửa, nhưng cả hai đều đứng nấp ngay cạnh bên, nếu có biến cố gì xảy ra, chắc chắn họ sẽ lao ra che chắn cho nàng đầu tiên.

Hơn nữa, trong tình huống vừa rồi, để nàng ra mặt là hợp lý nhất.

Cô nương ngoài kia gọi tên nàng, nếu người lớn ra tiếp chuyện, lỡ bị hỏi han sâu xa về gia cảnh hay sự việc nào đó, họ làm sao trả lời khi ký ức trống rỗng?

Từ Tiểu Lai hiện tại mang hình hài trẻ con, mà trẻ con thì dễ dàng khiến người khác lơ là cảnh giác. Nếu lỡ lời, nàng có thể giả vờ ngây ngô hoặc lấy cớ vừa ngủ dậy còn mơ màng để lấp liếm, người ta sẽ chẳng ai đi so đo truy cứu.

"Cô bạn ấy nhắc đến nấm. Cha, mẹ, hai người lúc nãy có thấy nấm trong bếp không?"

Quay lại vấn đề chính, sắc mặt ai nấy đều trở nên nghiêm túc.

Từ Xuyên lắc đầu: "Cha không thấy."

"Mẹ cũng không thấy," Trình Lan Thanh tiếp lời, "Nếu không thấy thì đừng bận tâm nữa. Chúng ta tiếp tục khám phá căn nhà này đi."

Gian phòng chính đã kiểm tra xong, giờ chỉ còn lại hai phòng phía bên trái.

Khi đẩy cửa căn phòng nằm sát gian chính, vừa nhìn vào bên trong, Từ Tiểu Lai đã phải thốt lên: "Trời đất!"

Căn phòng này nhỏ đến mức quả thực chỉ vừa đủ đặt một chiếc giường.

Trước đây ở hiện đại, nàng từng thắc mắc liệu những căn phòng "hộp diêm" như thế có ở được không, hóa ra là có thật!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc