Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quán Nhỏ Thông Cổ Đại, Cả Nhà Xuyên Qua Làm Giàu Kiếm Lời Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Vừa đặt chân sang thế giới bên kia, Từ Tiểu Lai đã giơ tay nhỏ lên, ngáp dài: "Cha, mẹ, trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, thiếu ngủ sẽ không cao được đâu. Con xin phép đi ngủ tiếp đây ạ."

Nói rồi, nàng oai vệ bước về phòng, dáng vẻ như một bà cụ non, bỏ mặc sự đời để tìm giấc mộng đẹp.

Trình Lan Thanh gật gù, cảm thấy rất có lý: "Con bé sức khỏe vốn yếu, đúng là cần ngủ thêm."

Từ Xuyên đứng bên cạnh chỉ biết câm nín.

Trình Lan Thanh chưa đi được mấy bước bỗng quay đầu lại. Từ Xuyên thấy vợ quay lại, tưởng bà thương mình vất vả nên muốn rủ cùng đi nghỉ ngơi, nét mặt ông lập tức giãn ra, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Nhưng đời không như mơ…

"À đúng rồi, mình qua xem hai đứa nhỏ ngủ có đạp chăn ra không nhé."

Từ Tiểu Lai hồi nhỏ có nết ngủ rất xấu, cứ sáng dậy là đầu đuôi đảo lộn 180 độ, chăn gối bay tứ tung. Bà lo hai đứa bé kia cũng y hệt vậy.

Từ Xuyên: "…"

Ông thở dài cam chịu. Thôi thì mặc kệ, ông cứ qua xem lũ trẻ xong rồi cũng lăn ra ngủ, đằng nào hôm nay cũng đâu phải đến làm việc ở nhà viên ngoại. Nghĩ là làm, Từ Xuyên lê bước sang phòng bên.

Trên giường, Mậu ca nhi và Tuân ca nhi đang ngủ say sưa, tiếng thở đều đều, khò khè khe khẽ nghe thật êm tai. Từ Xuyên nhẹ tay đắp lại chăn cho hai đứa trẻ, ngắm nhìn gương mặt ngây thơ của chúng một chút rồi mới trở về phòng mình.

Trình Lan Thanh vẫn chưa ngủ, thấy chồng bước vào liền mỉm cười dịu dàng, tay vỗ vỗ vào khoảng trống bên phải giường. Bà đã chừa sẵn chỗ cho ông.

Phía bên trái, cô con gái rượu đã ngủ say như chết từ lúc nào.

Từ Xuyên cười híp mắt, trong lòng thầm đắc ý. Ông biết ngay là vợ vẫn thương mình nhất mà! Ông rón rén nằm xuống, mặc kệ vợ có đẩy nhẹ ra, bàn tay ông vẫn kiên quyết nắm chặt lấy tay bà.

Căn phòng chìm vào yên tĩnh, bình yên đến lạ thường.

Mậu ca nhi vừa ngẩng đầu lên thấy nàng, lập tức đứng phắt dậy, reo lên: "A tỷ dậy rồi!"

Đừng thấy Tuân ca nhi còn bé mà lầm, nhóc con này vừa nghe anh trai nói vậy cũng lật đật đứng dậy, bắt chước y hệt: "A tỷ dậy rồi!"

Từ Tiểu Lai bước tới, không kìm được đưa tay véo nhẹ đôi má phúng phính của hai đứa nhỏ: "Chào buổi sáng!"

"Chào buổi sáng, a tỷ." Mậu ca nhi ngoan ngoãn đáp.

Tuân ca nhi không chịu thua kém, cũng bi bô: "Chào buổi sáng, a tỷ!"

Từ Tiểu Lai mỉm cười hài lòng: "Ngoan lắm!"

Có lẽ trong thâm tâm, nàng đã chấp nhận thân phận này đến bảy, tám phần, nên cách đối đãi với hai đứa em "từ trên trời rơi xuống" cũng trở nên tự nhiên và chân thành hơn nhiều.

Lúc này, Trình Lan Thanh từ trong bếp nói vọng ra: "Dậy cả rồi thì vào ăn sáng đi thôi."

Từ Tiểu Lai nhanh nhẹn chạy vào bếp phụ mẹ mang bát đũa ra, miệng hỏi: "Sao cha mẹ không ăn trước?"

Trình Lan Thanh nhìn hai đứa nhỏ với ánh mắt bất lực pha lẫn yêu thương: "Tụi nó nhất quyết bảo phải đợi a tỷ dậy ăn cùng mới vui."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc