Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quán Nhỏ Thông Cổ Đại, Cả Nhà Xuyên Qua Làm Giàu Kiếm Lời Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

"Vậy chúng ta đi xem nhà ngay thôi!"

"Cha, mẹ, vui lên nào, ông nội trên trời cao chắc chắn muốn thấy con hạnh phúc khi mở món quà này."

Từ Tiểu Lai khẳng định chắc nịch.

Từ Xuyên và Trình Lan Thanh nghe con gái nói thế, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên.

"Đi thôi!" Từ Xuyên phất tay đầy khí thế.

Thế nhưng, Từ Tiểu Lai vừa bước đến cửa thì đôi chân đột ngột khựng lại.

Từ Xuyên đang đà hưng phấn, ông rất vui mừng khi thấy ông nội yêu thương con gái mình như vậy, nên vô cùng háo hức muốn chiêm ngưỡng ngôi nhà.

Nhưng sao con gái lại đột nhiên đứng im như tượng thế kia?

"Tiểu Lai? Sao thế con? Cảm động quá đến mức không biết phải làm gì à?"

Từ Tiểu Lai quay lại nhìn cha mẹ với ánh mắt nghiêm trọng: "Con vừa nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng."

Từ Xuyên hỏi dồn: "Chuyện gì? Không thể đợi về rồi hẵng nói sao?"

Từ Tiểu Lai lắc đầu quầy quậy.

"Vậy con nói đi."

Từ Tiểu Lai đưa ra câu hỏi mang tính thăm dò: "Cha, mẹ, chìa khóa nhà đâu rồi?"

Từ Xuyên: …

Trình Lan Thanh: …

Phải rồi, không có chìa khóa thì vào nhà bằng niềm tin à?

Từ Xuyên gãi đầu cười trừ: "Vừa nãy mải vui quá, cha quên béng mất còn chuyện này."

Trình Lan Thanh cũng ngại ngùng không dám thừa nhận mình cũng sơ suất, bà khẽ ho khan một tiếng: "Tìm kỹ xem, chắc loanh quanh trong tủ thôi."

Từ Tiểu Lai: …

Cái nhà này, hóa ra mình mới là trụ cột đáng tin cậy nhất.

Vậy thì còn chần chờ gì nữa?

Thế là cả phòng chứa đồ lại bị lục tung lên một lần nữa.

Ba người hì hục tìm kiếm trong từng ngăn kéo, cuối cùng chỉ tìm thấy một chiếc chìa khóa kiểu cũ kỹ.

"Chắc là cái này rồi?" Từ Xuyên cầm lên, giọng cũng không dám chắc.

Dù sao thì chẳng ai biết năm đó ông nội mua loại khóa nào và cất chìa khóa ở đâu.

Trình Lan Thanh quyết đoán: "Cứ đi xem thử, nếu không đúng thì về tìm tiếp."

Từ Tiểu Lai gật đầu tán thành: "Mẹ nói đúng, cứ xem thử trước, mang theo giấy chứng nhận, cùng lắm thì gọi thợ phá khóa."

Cả gia đình hớn hở lên xe và khởi hành.

Trên đường đi, Từ Tiểu Lai bắt đầu thả trí tưởng tượng bay xa: "Biết đâu ông nội đã để lại cho con cả một tòa trang viên bề thế? Lúc đó con sẽ thành nữ đại gia!"

Từ Xuyên cười ha hả: "Trừ khi ông nội con là tỷ phú ẩn danh, giấu cha cả đời."

"Cũng chưa chắc đâu nha, có thể ông nội là một cao nhân ẩn thế, để lại cho con một căn phòng đầy ắp bảo vật!"

Hai cha con càng nói càng viển vông, Trình Lan Thanh chỉ biết lắc đầu cười khẽ: "Hai cha con cứ huyên thuyên mãi thôi."

Đây không phải trung tâm thủ đô hào nhoáng, cũng chẳng phải vùng ngoại ô vắng vẻ, mà là vùng giao thoa giữa hai nơi. Nhìn lướt qua là thấy các ngõ hẻm chằng chịt đan xen, cư dân qua lại tấp nập, hơi thở cuộc sống vô cùng náo nhiệt.

Từ Tiểu Lai lần theo số nhà tìm kiếm: "Ngõ Thanh Dương, số 108…"

Đi đến tận cùng con ngõ sâu hun hút, cuối cùng mục tiêu cũng xuất hiện.

"Thấy rồi…"

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cánh cửa, nụ cười và lời nói của Từ Tiểu Lai đột ngột tắt ngấm.

Ông nội ơi, căn nhà này… cũng khiêm tốn quá mức rồi.

Ngôi nhà thật sự không có gì nổi bật, gần như ẩn mình ở cuối ngõ cụt. Nếu không để ý kỹ, người ta sẽ tưởng đây là một phần nhà kho của hộ bên cạnh.

Cánh cửa gỗ cũng nhỏ bé đến mức đáng thương.

Nói sao nhỉ, cha nàng cao mét tám lăm, thân hình vạm vỡ như hộ pháp, cơ bắp cuồn cuộn, nếu muốn vào nhà, chắc phải gập người cúi đầu mới chui lọt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc