Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa nghe dứt lời, cả Từ Xuyên và Từ Tiểu Lai đồng thanh đáp chắc nịch: "Được!"
Từ Xuyên chắp tay nói: "Đại phu cứ kê thuốc tốt nhất, bao nhiêu tiền cũng được."
Từ Tiểu Lai lập tức lấy túi tiền và chiếc nhẫn bạc ra để chứng minh: "Chúng ta có tiền mà."
Vị đại phu già gật đầu hài lòng. Làm nghề y, gặp cảnh nhà nghèo có bệnh mà không tiền chữa là điều xót xa nhất. May mắn thay, gia đình này tuy nhìn bề ngoài giản dị nhưng lại rất quan tâm đến sức khỏe và cũng có chút của ăn của để.
Trình Lan Thanh được sắp xếp nằm nghỉ ngơi trên giường bệnh, Từ Xuyên ở lại chăm sóc bà. Trong khi đó, Từ Tiểu Lai nhanh nhẹn đi theo vị đại phu trẻ để lấy thuốc và thanh toán.
Vị đại phu già lại một lần nữa nhìn theo gia đình kỳ lạ này với ánh mắt tò mò. Cha mẹ lại tin tưởng giao toàn bộ tiền bạc cho một cô nương nhìn chỉ tầm mười hai tuổi quản lý, thật sự là những người có tư tưởng thoáng đạt hiếm thấy.
Kỳ thực, Từ Xuyên và Trình Lan Thanh đã quá quen với việc nhờ cậy Từ Tiểu Lai chạy vặt lo toan mọi việc. Huống chi, đây là y quán, mọi việc diễn ra ngay dưới tầm mắt đại phu, chẳng có gì phải lo lắng cả!
Từ Tiểu Lai thành thạo trả tiền, thành thạo nhận thuốc, lại còn cẩn thận hỏi han đại phu trẻ về những điều cần kiêng khem chú ý.
"Tống đại phu, xin hỏi mẹ ta phải làm những gì để mau chóng khỏe lại hơn?"
Tống Kinh Mặc hiếm khi bắt gặp một tiểu cô nương nào dạn dĩ đến nhường ấy, nhất là khi phải đối diện với một người trưởng thành xa lạ.
Tiểu cô nương tuy khoác trên mình bộ y phục thô sơ, sờn cũ, nhưng ánh mắt lại sáng ngời tựa sao sa, lời lẽ rành mạch, lưng thẳng tắp, chẳng mảy may để lộ chút rụt rè hay sợ sệt.
Hắn bỗng động lòng trắc ẩn, lại nhân lúc y quán vắng khách, liền kiên nhẫn dặn dò tỉ mỉ những điều cần kiêng khem.
Nơi hậu đường, Từ Mậu và Từ Tuân cũng lần lượt hồi tỉnh.
Từ Mậu ý thức vẫn còn chưa thực sự tỉnh táo, nhưng đôi mắt đã vội ngước lên tìm kiếm Từ Xuyên và Trình Lan Thanh với vẻ nương tựa: "A gia, A nương."
Từ Tuân tuổi còn nhỏ, vừa mở mắt đã giơ đôi tay bé xíu lên, mắt ngấn lệ, mếu máo đòi bế.
Trái tim Trình Lan Thanh lập tức mềm nhũn như nước.
Bà vốn dĩ bề ngoài luôn tỏ ra lạnh lùng nghiêm khắc, nhưng kỳ thực nội tâm lại vô cùng giàu tình cảm, hễ thấy trẻ con khóc lóc đáng thương là không kìm lòng được.
Nhớ năm xưa khi Từ Tiểu Lai còn bé, mỗi lần con ốm đau, bà đều xin nghỉ phép túc trực bên cạnh, chăm bẵm cho đến khi con khỏe hẳn mới thôi.
Thế nhưng, bờ vai của A gia thật rộng lớn, vững chãi quá đỗi.
Cậu bé không kìm được mà cọ cọ đầu vào vai A gia, ngẩng lên nhìn, đôi mắt bỗng sáng rực: "A tỷ!"
Từ Tiểu Lai chớp chớp mắt ngạc nhiên.
Hả? Là gọi mình sao?
Nàng ngẩn người trong giây lát, rồi nhanh chóng nở nụ cười tươi tắn, giơ tay vẫy vẫy đáp lại.
Từ Mậu lấy làm lạ.
A tỷ làm động tác đó là có ý gì vậy nhỉ?
Từ Tiểu Lai cố tình lảng tránh ánh mắt của Từ Mậu, sợ rằng nhìn lâu sẽ lộ ra sơ hở.
Nàng ghé sát tai Trình Lan Thanh, thì thầm: "Mẹ… à không, A nương, thuốc đã bốc xong, tiền cũng đã thanh toán, chúng ta có thể rút lui rồi."
Trình Lan Thanh gật đầu hiểu ý, đứng dậy nói lời cảm tạ và từ biệt vị đại phu già cùng con trai ông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


