Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Là bộ ba ngốc trên xe trượt tuyết [1] trứ danh, rất ít người có thể tưởng tượng được không biết bao nhiêu năm trước, chúng cũng đã từng là dã thú hung mãnh tung hoành trên cánh đồng tuyết.
[1]: gồm Husky, Alaska, Samoyed
Mà chính vì Dương Lâm biết điều này cho nên mới chuyển thiên phú Phản Tổ lên trên người nó.
Nhìn dáng vẻ hiện tại của Lý Cẩu Thặng, hiển nhiên nó cũng không làm Dương Lâm thất vọng.
Mặc dù nhìn bề ngoài vẫn có thể nhìn thấy hình dáng của một con Husky, nhưng khuôn mặt hung dữ của nó hoàn toàn khác với Husky.
Không hề khoa trương khi nói, nếu lúc này để cho Lý Cẩu Thặng chiến đấu với những con chó hoang còn lại, con chiến thắng cuối cùng chắc chắn sẽ là Lý Cẩu Thặng.
Ngay lúc Dương Lâm hài lòng nhìn Lý Cẩu Thặng, thì Lý Cẩu Đản ở bên cạnh lại là sợ hãi đến choáng váng
Có vẻ như không quá tin tưởng con mãnh thú khủng bố uy phong lẫm lẫm này là con Husky từng bị nó tùy ý khi dễ.
"Ông chủ sở thú lão đại à, là cậu biến Cẩu Thặng thành bộ dáng này sao?”
Nghe được những lời này của Lý Cẩu Đản, Dương Lâm khẽ gật đầu.
"Bắt đầu từ hôm nay, hai đứa tụi bây chính là hai viên đại tướng dưới tay tao.”
"Sau này nếu mày lại bắt nạt Cẩu Thặng, tao cũng sẽ không ngăn cản nó.”
Dương Lâm còn chưa nói xong, Lý Cẩu Thặng vừa được Phản Tổ xong lập tức nhào tới trên người Lý Cẩu Đản, thân hình khổng lồ của nó lập tức đè lên người Lý Cẩu Đản, khiến Lý Cẩu Đản không thể nhúc nhích.
Tuy rằng Lý Cẩu Đản có trí thông minh vượt trội, nhưng khi đối mặt với sức mạnh tuyệt đối lại không có một biện pháp nào.
"Được rồi, hai đứa bây đừng gây rắc rối nữa, đi theo tao, tối nay chúng ta đi làm một vố lớn.”
Vừa dứt lời, Dương Lâm liền đi thẳng về phía cổng sở thú.
Đợi đến khi cậu ta xuất hiện lần nữa đã đi tới một chiếc xe tải, hai viên đại tướng Cẩu Đản cùng Cẩu Thặng thì một trái một phải ngồi ở hàng ghế sau.
Không gian rộng rãi của xe có thể chứa được hai ông lớn này.
Mà trên bầu trời cách chiếc xe tải khoảng năm mươi mét, một con đại bàng màu vàng cực lớn uy phong lẫm liệt không ngừng bay vòng quanh, đèn báo tín hiệu Bluetooth trên cổ nó không ngừng nhấp nháy.
"Xác định mùi của băng săn trộm kia là ở phía đông chúng ta sao?”
"Mũi của tôi không sai đâu ông chủ. Tôi đã cẩn thận ngửi mùi trên người con chim lớn đó rồi."
Trên hàng ghế sau, Lý Cẩu Đản nghiêm túc trả lời, Lý Cẩu Thặng ở một bên cũng liên tục gật đầu.
Là một con Husky Phản Tổ huyết mạch của sói đồng bằng Siberia, khứu giác của nó thậm chí còn tốt hơn cả chó Collie Lý Cẩu Đản ngồi phía trên.
Thấy hai con chó đã xác định được phương hướng, Dương Lâm lập tức nhấn ga.
Khi màn đêm buông xuống, chiếc xe tải cũ nát này chở một người và hai con chó đi về phía đông thành phố Ninh Nam.
Cùng lúc đó, trong một nhà xưởng bỏ hoang ở rìa thành phố Ninh Nam, một nhóm đàn ông có tướng mạo hung ác, quần áo bình thường đang âm mưu điều gì đó.
"Mã Đức, lần này để cho con Kim Điêu kia chạy mất, ít nhất cũng phải tổn thất hơn mười vạn, mấu chốt là một ông chủ ở Giang Chiết chỉ đích danh muốn có con Kim Điêu này, mà ông chủ này chính là khách hàng cũ của chúng ta.”
"Ai nói không phải, ai mà biết con Kim Điêu kia bị đánh trúng cánh, bị đánh thuốc mê còn có thể chạy trốn, thực mẹ nó gặp quỷ rồi."
Đang nói chuyện, trong đám người có một người đàn ông mặt ngựa cởi trần đá vào một chiếc thùng gỗ phủ bạt gần đó, lập tức từ trong bạt phát ra những tiếng rên rỉ.
"Không được, tổn thất lần này nhất định phải bù đắp lại, bằng không chuyến này chúng ta sẽ phí công vô ích.”
"Bù đắp? Bù đắp kiểu gì?”
Nghe người đàn ông mặt ngựa nói như vậy, một đàn ông cường tráng khác đang ăn mì tôm sống nói với vẻ mặt khó hiểu.
"Chẳng lẽ chúng ta còn có thể vào Thập Vạn Đại Sơn [2] một lần nữa hay sao, tôi không muốn đi vào cái nơi quỷ quái đó nữa đâu.”
[2] Thập Vạn Đại Sơn là một dãy núi dài khoảng 170 km, rộng khoảng 15–30 km ở đông nam Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Dãy núi này chạy theo hướng đông bắc-tây nam với phía nam về tổng thể cao hơn phía bắc.
Ngay lúc mấy người hai mặt nhìn nhau, một tên đàn em đang chơi điện thoại di động đột nhiên thốt lên một tiếng cảm thán.
"Mẹ kiếp, con hổ lớn ghê nè!”
"Con hổ? Con hổ gì?”
Nghe được tiếng thán phục của tiểu đệ, hán tử mặt ngựa tiên phong hỏi.
"Chính là con hổ Siberia gần đây nổi tiếng trên Douyin đó, đời này tôi chưa từng thấy qua con hổ lớn như vậy đâu.”
Nói xong tên đàn em này liền đặt màn hình điện thoại di động ở trước mặt người đàn ông mặt ngựa.
"Nếu bán đến Trung Đông, không biết bao nhiêu thổ hào nguyện ý bỏ ra số tiền lớn mua đâu, đời này chúng ta cũng không cần lo lắng nữa.”
"Đúng vậy, loại mãnh thú quý hiếm này mấy trăm năm đều khó gặp, đám thổ hào tiêu tiền như nước thích nhất đây, hơi thổi phồng một chút nói không chừng có thể bán hơn trăm triệu.”
"Hơn 100 triệu! ”
Khi từ này xuất hiện, tất cả những kẻ săn trộm có mặt ở đây đều lập tức cảm thấy trước mắt là một ngọn núi vàng.
Ngay lúc mọi người đang tràn đầy khát vọng thì tên đàn em kia lại một lần nữa phát ra âm thanh kinh ngạc.
"Lão đại, anh mau xem, con hổ này hiện tại hình như đang ở Ninh Nam.”
"Thật vậy chăng?"
Nghe được những lời này của tên đàn em, người đàn ông mặt ngựa lập tức nhìn lướt qua định vị phía dưới video.
Quả nhiên nhìn thấy dòng chữ sở thú Tây Hồng thành phố Ninh Nam.
"Sở thú Tây Hồng? Đây là sở thú tư nhân à?"
"Đúng vậy, nghe nói sở thú này mở rất nhiều năm, do ba thế hệ trong một gia đình điều hành."
"Ngoại trừ con hổ lớn này ra, trong sở thú bọn họ còn có một con hắc tinh tinh chỉ biết hút thuốc và một con vượn tay dài biết nhảy điệu robot, gần đây rất nổi tiếng trên Internet."
Tên đàn em đang chơi điện thoại di động này vội vàng giải thích, hiển nhiên gần đây hắn cũng lướt không ít video về sở thú Tây Hồng.
"Chỉ là ba thế hệ trong một gia đình điều hành, vậy chẳng phải là nói bọn họ hầu như không có bất kỳ sức mạnh phòng thủ nào sao?"
Người đàn ông mặt ngựa tiếp tục truy hỏi.
Mà tên đàn em kia sau khi nghe được vấn đề này lại lắc đầu.
"Bọn họ hình như ngay cả bảo vệ cũng không có, phụ trách an ninh cũng chỉ có mấy con chó.”
"Vậy sao." Trên mặt người đàn ông mặt ngựa đột nhiên hiện lên một biểu cảm đầy ẩn ý.
Mà những tên đàn em đi theo gã từ lâu sau khi nhìn thấy bộ dáng này của đại ca nhà mình làm sao còn không rõ gã đang suy nghĩ cái gì.
"Ý của lão đại là chúng ta đi trộm con Hổ vương Đông Bắc này ra?”
Gã đàn ông cường tráng lúc trước vừa nói xong câu đó, thì tên đàn ông mặt ngựa liền đập y một cái.
"Nói cái gì đó, sao có thể gọi là trộm. Sở thú nhỏ như vậy sao có thể xứng với một con hổ Siberia như vậy?"
"Chúng ta là thay đổi môi trường sống cho nó, để nó có thể sống một cuộc sống tốt hơn, đây là để giúp nó, giúp động vật, mày hiểu không?"
"Hiểu, em hiểu! Đại ca anh mới thật sự là hiểu động vật." Không hiểu sao lại bị bụp, gã đàn ông cường tráng cũng vội vàng đưa rắm cầu vồng [3] của mình tới.
[3] là ngay cả cái rắm của thần tượng cũng có thể thổi thành cầu vồng.
Chỉ là bọn họ không chú ý tới chính là, giờ phút này ở trên đỉnh đầu bọn họ, một đôi mắt màu vàng đang gắt gao nhìn chằm chằm bọn họ.
Khi một tia sáng yếu ớt lóe lên, hình ảnh trong nhà xưởng ngay lập tức thông qua tín hiệu Bluetooth truyền đến một chiếc điện thoại di động cách đó không xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)