Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quản Lý Sở Thú Bất Đắc Dĩ Chương 16: Đại Bàng Vàng, Kẻ Săn Trộm

Cài Đặt

Chương 16: Đại Bàng Vàng, Kẻ Săn Trộm

Trong góc tối, một con quái vật khổng lồ đang lẳng lặng nằm ở đó, qua ánh sáng mờ nhạt, Dương Lâm miễn cưỡng có thể nhận ra nó là một con chim, một con chim lớn.

Về phần cụ thể là giống gì cậu ta không rõ lắm.

Đến lúc này cậu ta rốt cuộc cũng biết vì sao Lý Tử Minh lại sợ hãi như vậy, khi một con chim trông giống như chim ăn thịt đột nhiên đậu xuống địa bàn của nó, nó có thể không sợ sao?

Ngay khi Dương Lâm trong khoảng thời gian ngắn không biết làm thế nào, thì âm thanh của hệ thống đột nhiên vang lên.

"Đinh! Phát hiện một loài chim dữ là đại bàng vàng [1] đang bị thương, xin ký chủ bắt đầu chữa trị càng sớm càng tốt."

[1] Đại bàng vàng là một trong những loài chim săn mồi nổi tiếng ở Bắc bán cầu, là động vật được bảo vệ số 1 của Trung Quốc

"Sau khi chữa trị xong, kí chủ có thể đạt được một điểm thiên phú.”

Trong đầu nghe được âm thanh nhắc nhở, Dương Lâm chợt hiểu ra.

"Thì ra là một con đại bàng vàng. Khó trách nó lại có kích thước lớn như vậy."

"Nhưng nơi này là nội thành, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện một con đại bàng vàng?"

Tuy rằng trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ đến ban thưởng do hệ thống đưa ra, Dương Lâm quyết định tạm thời không suy nghĩ nhiều nữa.

"Lý Tử Minh, mày ở lại đây đi, tao mang nó đi chữa thương trước.”

Vừa nói, Dương Lâm vừa đặt Lý Tử Minh lên một cành cây gần đó, sau đó cúi người ôm con đại bàng vàng bị thương nặng vào trong lòng.

Cũng may con đại bàng vàng bị thương nặng, chứ nếu là đại bàng vàng bình thường, Dương Lâm chưa chắc có thể đụng tới nó.

Ôm con đại bàng vàng trong tay, cậu ta chạy một mạch, chẳng mấy chốc đã đến văn phòng quản lý nhân viên.

Vừa mở cửa ra, một tiếng hét từ bên trong phát ra.

"A! Tên lưu manh này, mau cút đi, cút ra mau!"

Nghe thấy giọng nói này, Dương Lâm không cần nhìn cũng biết chuyện gì đang xảy ra, vội vàng đóng cửa lại.

Năm phút sau, Trần Khả Hân sắc mặt đỏ bừng đi ra ngoài.

Cô chưa kịp phản ứng thì đã chú ý đến con đại bàng vàng trong tay Dương Lâm.

"Ồ? Con chim lớn thật."

"Tạm thời đừng nhìn con chim, em không phải học bác sĩ thú y sao? Mau giúp anh xem hiện tại nó đang bị gì thế, có thể cứu được hay không."

Vừa nói, Dương Lâm vừa vội vàng kéo Trần Khả Hân vào phòng làm việc.

Trần Khả Hân kiểm tra con đại bàng vàng từ trên xuống dưới, lông mày lập tức nhíu lại.

"Thật kỳ lạ. Hình như nó bị người ta dùng súng bắn, còn bị tiêm thuốc mê."

"Bị người ta dùng súng bắn?" Nhìn đôi cánh của đại bàng vàng không ngừng rỉ máu, lại nhìn đôi mắt gần như không thể mở ra của nó, trong đầu Dương Lâm chợt có một suy đoán.

“Anh đang thắc mắc tại sao một con đại bàng vàng lại đột nhiên bay vào đây, hóa ra là bị bọn săn trộm mang vào thành phố.”

“Có lẽ nó đã dùng sức lực cuối cùng mới chạy trốn đến chỗ chúng ta.”

"Đã là năm 2022 rồi, còn có kẻ săn trộm sao?" Nghe Dương Lâm nói xong, một bên Trần Khả Hân vội vàng hỏi.

"Đương nhiên là có, chỉ cần có lợi ích thì bất kể năm nào người ta đều làm. Bằng không, em cho rằng những con vật trong vườn của anh đến từ đâu?"

Nói xong, Dương Lâm lại nhìn vết thương của con đại bàng vàng, quay sang nói với Trần Khả Hân:

"Ở đây anh có tất cả các loại thuốc cơ bản, em tranh thủ chữa cho nó nhé. Nếu chữa hết, anh sẽ cho em một phong bì thiệt bự."

Nghe được phong bì thiệt bự, Trần Khả Hân vốn đang vội vã tan làm, bỗng sáng hai mắt sáng bừng lên.

"Đây chính là anh tự nói nha, bậy giờ em chữa vết thương cho nó đây."

Vừa nói xong, Trần Khả Hân cũng đã cạo sạch lông vũ chỗ vết thương của con đại bàng vàng.

Phải mất hơn nửa giờ để hoàn thành tất cả các công đoạn bao gồm khử trùng, làm sạch, cầm máu, bôi thuốc, băng bó và mớm thuốc.

Con đại bàng vàng lúc đầu vẫn còn sống dở chết dở, sau khi được điều trị đã dần hồi phục.

Đợi đến lúc nó hoàn toàn tỉnh lại, âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ đã hoàn thành trong đầu Dương Lâm cũng vang lên.

Nghe được hệ thống nhắc nhở, Dương Lâm cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Nhờ có em đó Khả Hân, lát nữa anh nhất định sẽ cho em một phong bì thiệt bự luôn. Em về nhà trước đi, tiền taxi anh sẽ trả lại."

"Hì hì, phải vậy chứ. Tụi em học bác sỹ thú y chuyên nghiệp không phải là vì một khắc như vậy sao."

"Vì anh họ của em hào phóng như vậy, nên emsẽ không khách sáo. Tạm biệt, anh họ."

Vừa nói xong, Trần Khả Hân đã chạy ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, trong phòng làm việc chỉ còn lại Dương Lâm và còn đại bàng vàng.

Thấy trong phòng làm việc không còn ai, Dương Lâm lập tức nói với con đại bàng vàng:

"Sao rồi? Mày thấy đỡ hơn chưa?"

Đại bàng vàng mặc dù có chút kinh ngạc vì có thể hiểu được lời nói của Dương Lâm nhưng vẫn gật đầu.

"Vậy là tốt rồi, tao hỏi mày nè, mày bị mấy kẻ săn trộm làm bị thường hả?"

"Làm sao mày biết, khó khăn lắm tao mới thoát khỏi đám người đó đây."

Đột nhiên nghe được hai chữ kẻ săn trộm, trong mắt đại bàng vàng tràn đầy cừu hận.

"Vậy mày có muốn báo thù không?" Dương Lâm đột nhiên đề nghị.

"Dĩ nhiên muốn!"

"Nếu màymuốn báo thù, vậy chúng ta thương lượng một chút đi?" Dương Lâm nói đến lời này, trong lời nói có chút mê hoặc.

Lần đầu tiên nhìn thấy con đại bàng vàng này, cậu ta đã có chút động lòng rồi.

Suy cho cùng, sở thú Tây Hồng đã có hầu hết các loại động vật, nhưng những loài ăn thịt như đại bàng vàng thì vẫn còn thiếu.

Trong rừng chim rộng lớn như vậy mà chỉ có một con chim ngu ngốc tên là Lý Tử Minh, thật khiến cậu ta xấu hổ khi mở cửa cho khách du lịch.

Bây giờ nhìn thấy con đại bàng vàng này, cậu ta tự nhiên muốn giữ nó lại.

"Giao dịch? Giao dịch như thế nào?"

"Nội dung thỏa thuận rất đơn giản, tao sẽ giúp mày bắt kẻ săn trộm, mày sẽ ở lại vườn thú của tao và làm việc cho tao trong ba năm, ba năm sau tao sẽ thả mày ra, mày thấy sao?"

"Thật sự có thể giúp tao bắt những kẻ săn trộm đó sao?" Đại bàng vàng hình như có hơi không tin tưởng lắm lời Dương Lâm nói.

[Siêu sức bền (thiên phú màu vàng) kích hoạt cần 5 điểm thiên phú]

[Siêu tốc độ (thiên phú màu vàng) kích hoạt cần 5 điểm thiên phú]

[Bá chủ bầu trời (thiên phú màu vàng ) kích hoạt cần 5 điểm thiên phú]

[Linh hồn Diều Hâu (truyền kỳ thiên phú) kích hoạt cần 10 điểm thiên phú]

. . .

Nhìn thấy thông tin thiên phú tuyệt đẹp này, Dương Lâm hoàn toàn choáng váng.

Chưa kể tất cả đều là thiên phú màu vàng, còn có một thiên phú truyền kỳ ẩn giấu thậm chí còn khủng bố hơn cả thiên phú màu vàng.

Cậu ta chưa bao giờ nhìn thấy thiên phú bậc này trước đây và hiện tại chỉ có con đại bàng vàng này mới có.

Và điều này cũng đủ cho thấy con đại bàng vàng hoang dã này mạnh mẽ hơn mấy con thú già yếu trong vườn thú của mình rất nhiều.

Đương nhiên, cậu ta cũng biết, loại thiên phú cấp bậc này trước mắt cậu ta cũng chỉ có thể xem một chút mà thôi.

Đây chính là10 [điểm thiên phú] đó, trời mới biết phải tích lũy bao lâu mới được.

Ngay lúc hắn cậu ta đang suy nghĩ, giây tiếp theo, lời nhắc của hệ thống lại vang lên.

"Nhiệm vụ khẩn cấp được ban hành, phá án và bắt giam tổ chức săn trộm, giải cứu động vật bị nhốt."

"Thưởng cho nhiệm vụhoàn thành: Hộp bảo vật thiên phú màu vàng ngẫu nhiên, và điểm thiên phú*5."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc