Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Hương Mỹ Nhân Chương 23: Thiên Cơ Bất Khả Lộ

Cài Đặt

Chương 23: Thiên Cơ Bất Khả Lộ

Bây giờ tôi như một kẻ quê mùa lần đầu vào thành phố, nhìn cái gì cũng ngại ngùng, rụt rè không dám vào hẳn bên trong. Tuy vậy, tôi vẫn lén lút ngó vào trong cửa tiệm, thấy không có ai, nhưng bố cục bên trong lại rất rõ ràng trong mắt tôi.

Trước cửa tiệm có đặt một bể cá, theo phong thủy thì đây gọi là "tiền diện bày thủy" – nước trước cửa nhà mang đến tài lộc. Bên trong, ở góc tường phía đông nam, có đặt một tảng đá lớn, tượng trưng cho "hậu hữu kháo sơn" – sau lưng có núi chống đỡ.

Phong thủy thế này, trước có nước tài lộc đến, sau có núi phúc lộc chống – đây là một cục phong thủy phổ biến. Nhìn kỹ, tôi càng cảm thấy mình đã thấy cách bài trí này ở đâu đó. Nghĩ ngợi vài giây, tôi đập tay vào trán.

Tôi nhớ ra rồi! Đây chẳng phải là phong thủy mà năm tôi 9 tuổi, ông nội đã bố trí cho Tiền Đại Phương, chủ trang trại nuôi lợn trong làng sao?

Nói lý thuyết thì nơi kinh doanh bày phong thủy thế này, không dám nói là tài lộc đến từ tám phương, nhưng ít nhất cũng phải thuận buồm xuôi gió. Thế mà năm ấy, ông nội tôi miễn phí xem phong thủy cho Tiền Đại Phương, không ngờ sau nửa tháng, giá lợn rớt thê thảm, Tiền Đại Phương phá sản. Nghe đâu bây giờ ông ấy đang vào nhà máy làm công nhân vặn ốc.

Càng nhìn, tôi càng khẳng định chủ tiệm này chắc chắn là chú Hai của tôi. Mùi vị này, thật quá đúng!

Tôi đang chuẩn bị bước vào tiệm để nhận người thân, thì cửa sau của tiệm bật mở. Một người đàn ông trung niên mặc vest bước ra, chú Hai đi theo sau, hai người vừa đi vừa cười nói.

Thấy chú Hai, lòng tôi tràn đầy phấn khích, nhón chân lên vẫy tay với chú. Chú Hai nhìn thấy tôi, mắt lóe lên vài tia ngạc nhiên vui mừng, nhưng rất nhanh, chú quay trở lại vẻ bình thường, cúi đầu tiếp tục trò chuyện với người đàn ông trung niên.

Tôi có chút thất vọng.

Dù sao thì chú Hai là người thân duy nhất của tôi, vậy mà chú lại làm như không thấy tôi, chỉ lo nói chuyện với người ngoài. Nhưng nghĩ kỹ lại, chắc người kia là khách hàng của chú, nên tôi tạm bỏ qua cảm giác khó chịu trong lòng, đứng đợi ở bên cạnh.

Chú Hai tiễn người đàn ông trung niên đến cửa, trên mặt vẫn cười nói: "Tổng giám đốc Vương, hẹn gặp lại ngài vào sáng mai nhé!"

Người đàn ông trung niên chỉnh lại áo vest, bắt tay chú Hai, rồi xoay người lên chiếc xe con màu đen.

Tôi giật mình, chú Hai lại có thể bắt tay với một nhân vật lớn thế này. Xem ra chú ở thành phố làm ăn không tệ. Mà tôi lại là cháu đích tôn của chú, hơn nữa là duy nhất, chắc chắn cũng có thể hưởng lây chút may mắn đây.

Khi chiếc xe của tổng giám đốc Vương đi khỏi, chú Hai quay lại, lập tức nhào tới ôm chầm lấy tôi, vui mừng nói: “Thằng nhóc này, sao lại lén lút lên đây? Ở nhà có chuyện gì không?”

Nghe nhắc đến nhà, tôi liền nghĩ đến nữ thi. Cô ấy đã nói sẽ sớm đến tìm tôi, nhưng tôi không biết cái "sớm" của cô ta là bao lâu. Tôi nói miệng rằng cô ta là mối họa, nhưng những ngày qua không có cô ta bên cạnh, tôi lại thấy trống trải. Cảm giác này, trước đây tôi chưa từng có.

Hơn nữa, tôi cũng chưa từng nghĩ rằng cảm giác này lại xuất hiện đối với một người mà tôi chỉ mới tiếp xúc vài ngày. Trong lòng đầy mâu thuẫn, tôi nói với chú Hai: “Chuyện này dài lắm, kể sau nhé.”

Nụ cười trên mặt chú Hai cũng dần tắt, chú kéo tôi vào trong tiệm và nói: “Vào trong đã, rồi kể chuyện sau.”

Vào đến tiệm, chú Hai rót nước cho tôi. Lúc này tôi mới có dịp quan sát kỹ lưỡng tiệm của chú. Bên trong được trang trí theo phong cách cổ kính, rất phù hợp với nghề của chú. Tôi không kìm được hỏi: “Chú Hai, đây là tiệm của chú à?”

“Thuê đấy.” Chú Hai đưa cốc nước cho tôi, nhìn ra được rằng chú thật sự vui khi tôi đến.

Đi đường khát quá, tôi uống một hơi cạn sạch. Chú Hai lại đi rót thêm cho tôi. Vừa ngắm tiệm, tôi vừa hỏi: “Chú Hai, ông nội đã dạy chú những thứ này chưa? Ông chỉ có vài trò mèo, làm sao kiếm ra tiền được?”

Thế nhưng vừa nghĩ đến đây, cổ họng tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, một chữ cũng không thể thốt ra.

Tôi giật mình kinh hãi.

Ông nội đã từng nói với tôi, trên thế gian này có một số thứ không thể tùy tiện nói ra, còn gọi là ‘thiên cơ bất khả lộ’.

Hễ liên quan đến những thứ không được nói, trong vô hình sẽ có một thế lực ngăn cản. Vừa rồi có lẽ chính là trường hợp này.

Chẳng lẽ phần hạ quyển của cuốn sách kia đã chạm đến mức độ này?

Trong lúc hoảng sợ, tôi lại cảm thấy vui mừng. Bởi vì bất cứ điều gì chạm đến mức độ này, đều thường là những thứ rất lợi hại.

Chú Hai không để ý đến sự bất thường của tôi, đứng dậy bưng đến một đĩa bánh ngọt, tiếp tục nói: “Ông nội con đúng là người cố chấp, cái gì cũng nói thật. Nhưng trong xã hội hiện tại, muốn kiếm tiền thì không thể nói thật được.”

“Con đến đây cũng hay, để chú dẫn con đi mở mang tầm mắt, tránh cho con cứ ru rú ở nhà cả đời, vài năm sau lại trở thành kẻ vô dụng như cha con.”

Chú Hai nói xong, quay lại thấy tôi đã nhét đầy bánh ngọt vào miệng, sững người hỏi: “Cả ngày nay con chưa ăn cơm à?”

Tôi uống một ngụm nước, nuốt hết chỗ bánh trong miệng rồi gật đầu.

Chú Hai lập tức đứng dậy, trách móc: “Thằng nhóc này sao không nói sớm, thôi đi, để chú Hai dẫn con đi ăn, đãi con một bữa ra trò!”

Hoàng Cửu cả ngày bị nhốt trong ba lô, đói mờ cả mắt, vừa nghe đến ăn uống, lập tức thò đầu ra khỏi ba lô, ré lên: “Chú Hai! Chú Hai! Còn có cả con nữa!”

Con chồn này thực sự biết bắt sóng nhanh nhạy, nhưng tiếng hét của nó khiến chú Hai giật nảy cả người.

Tôi vội nhét Hoàng Cửu trở lại vào ba lô, lúc này chú Hai lúc này mới hoàn hồn, hỏi tôi: “Đây, đây là chuyện gì thế?”

Mấy cái bánh ngọt đối với tôi chỉ như muối bỏ bể, tôi bèn nói với chú Hai: “Hay là chúng ta đến quán ăn trước, vừa ăn vừa nói chuyện?”

Chú Hai ổn định tinh thần, khóa cửa tiệm lại rồi dẫn tôi ra xe.

Chiếc xe trông có vẻ không đẹp bằng xe của tổng giám đốc Vương, nhưng ở làng chúng tôi thì ngay cả máy cày cũng chẳng có mấy cái, có một chiếc xe con thế này cũng đã là điều đáng tự hào rồi.

Tôi không ngờ rằng ông nội ở trong làng có danh tiếng thê thảm, đi trên đường bị người ta đánh đập, mà chú Hai lại có thể thành công đến mức lái xe con ở nhà thành phố.

Còn chuyện tại sao chú Hai lại biết được những bản lĩnh của ông nội, điều này không làm tôi ngạc nhiên chút nào. Bởi vì chú là con trai ruột của ông nội mà.

Ngồi trong xe, tôi tò mò sờ mó đủ thứ, mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. Chú Hai thở dài một tiếng: “Chú Hai ở thành phố cũng chỉ đủ sống qua ngày, không được như con nghĩ đâu.”

Tôi lườm một cái: “Con không tin. Chắc chắn là chú sợ con ăn nhiều quá nên mới nói vậy.”

Chú Hai bị tôi làm cho cạn lời.

Tôi lại tiếp tục: “Vừa rồi cái ông Vương tổng ấy, hoa cái sáng bóng, thiên đình đầy đặn, đúng là một người giàu có. Nhưng cung tử nữ lại tối tăm, dạo này con cái nhà ông ta gặp chuyện chẳng lành.”

“Một ông chủ giàu có, lại đang gặp chuyện rắc rối lớn như thế, chú Hai chắc chắn kiếm được bộn tiền.”

Tôi càng nói càng hứng khởi, bởi vì chú Hai có tiền thì đồng nghĩa với việc tôi cũng có cơ hội ăn ngon mặc đẹp.

“Giỏi lắm, thằng nhóc.” Chú Hai tán thưởng: “Vậy con thử đoán xem, nhà ông Vương có mấy đứa con?”

Vừa rồi tôi chỉ liếc qua một cái, nhưng trong đầu vẫn nhớ mang máng, bèn hồi tưởng lại rồi nói: “Một trai một gái, cả hai vẫn còn sống.”

Chú Hai đáp: “Một trai một gái là đúng, hơn nữa là một cặp sinh đôi, nhưng con trai ông ấy đã qua đời rồi. Giờ chuyện rắc rối là từ đứa con gái.”

Không đúng!

Tôi vừa dùng linh nhãn để nhìn, không thể nào sai được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc