Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Hương Mỹ Nhân Chương 20: Không Cùng Một Đường

Cài Đặt

Chương 20: Không Cùng Một Đường

Hoàng Cửu đi bên cạnh tôi quay lại mộ huyệt, trên đường đi, nó cố an ủi: “Cậu đừng nghĩ nhiều nữa, đời này là vậy, ai nắm đấm to thì kẻ đó làm cha.”

“Ngoài ra, bọn này đến từ sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, có những chuyện không phải cố gắng là làm được đâu.”

Tôi vẫn im lặng.

Hoàng Cửu nhún vai, nói tiếp: “Tôi quen với nhà hồ ly bên Tây Sơn, toàn hồ ly tinh đẹp mê hồn, để khi nào tôi giới thiệu cho cậu một em. Đảm bảo ngày nào cũng khiến cậu ‘mất nết’.”

Tôi vẫn không nói gì.

Khi quay lại mộ thất, nhìn nữ thi nằm trên chiếc giường gỗ, lòng tôi càng thêm phức tạp.

Thấy vậy, Hoàng Cửu hắng giọng, rồi nói: “Tôi ra ngoài chờ. Cậu có gì muốn nói thì cứ nói với cô ta vài câu, nhưng đừng lâu quá nhé, bà vợ tôi còn đợi ngoài kia đấy!”

Lưu Trường Hiên trước mặt Hoàng Tiên Nhi còn không trụ nổi mười phút.

Vậy mà Hoàng Tiên Nhi lại không dám ngẩng đầu trước mặt đám người kỳ dị kia.

Đó chính là sức mạnh.

Tôi không nói gì, không phải vì không muốn, mà vì tôi không biết phải nói gì.

Ngay cả việc bảo vệ cô ta tôi còn không làm được, thì nói gì nhiều cũng vô ích.

Tôi đứng ngẩn ra vài giây, thở dài, thu dọn cái túi mẹ tôi đưa, đeo lên vai nữ thi, rồi bế cô ấy lên.

Ra đến cửa mộ thất, Hoàng Cửu thấy tôi bế nữ thi thì thở phào nhẹ nhõm.

Mười mấy người mặc đồ đen bên ngoài, vừa thấy tôi bế nữ thi ra, liền đồng loạt quỳ xuống, lớn tiếng hô: “Cung nghênh Sơn Chủ!”

Sơn Chủ?

Đó là tên của nữ thi, hay là Sơn Chủ trong truyền thuyết?

Nếu là Sơn Chủ trong truyền thuyết, thì đây là nhân vật cấp bậc sơn thần, trong các truyền thuyết dân gian, địa vị của Sơn Chủ không thua kém gì tiên.

Có câu: "Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc linh" (Núi không cần cao, có tiên là thành linh).

Tiên trong câu đó chính là Sơn Chủ của núi.

Sau khi quỳ lạy, đám người áo đen đứng dậy.

Có vẻ như họ không dám chạm vào nữ thi. Tên cầm đầu bọn họ hỏi tôi: “Quan tài của Sơn Chủ đâu?”

Trong lòng tôi lúc này trống rỗng, kiểu cảm giác sau khi bị cú sốc lớn đè nặng, không muốn nghĩ gì, không muốn làm gì, chỉ muốn kết thúc nhanh chóng.

Nghe hắn hỏi, tôi đáp một cách vô thức: “Dùng để chôn ông nội tôi rồi!”

Tên áo đen ồ lên một tiếng, vội vàng thu lại khí thế.

Cảnh tượng này khiến tôi khẽ nhíu mày, có chút suy nghĩ.

Họ sợ cô ấy, vậy tôi có thể lấy lý do này để giữ cô ấy lại không?

Dù sao, nếu bọn họ ra tay, tức là xúc phạm nữ thi.

Nhưng không đợi tôi mở miệng, Hoàng Cửu đã lắp bắp: “Các vị đại nhân, nhà tiểu nhân vẫn còn một cái quan tài trống, có thể để Sơn Chủ tạm dùng.”

Tôi nổi cơn giận. Cái tên chó săn này, không nói có chết được không?

Nhưng trước ánh mắt của hơn chục người áo đen, tôi chẳng dám thể hiện sự tức giận.

Khi tôi đang định nói nữ thi không muốn đi, tên cầm đầu nhóm người áo đen đã lên tiếng: “Nhóc con, đừng có mà ảo tưởng nữa. Chuyện đã qua thì để nó qua đi. Còn tương lai, ngươi và ngài ấy vốn không cùng đường, cố gượng ép chỉ làm hại cho cả hai.”

Hắn không nói thì thôi, hắn nói câu đó làm cơn giận trong tôi bùng lên.

Tôi không nhịn được mà nói: “Mày là cái thá gì? Mày là con giun trong bụng cô ấy à? Mày bảo không cùng đường là không cùng đường sao?”

Hoàng Cửu nghe tôi dám cãi lại bọn họ thì sợ đến phát run.

Nó nắm chặt ống quần tôi, run rẩy van xin: “Tiểu Lý ca, không, tổ tông của em ơi, anh không sợ chết cũng đừng liên lụy đến em chứ! Nhà em còn mẹ già, con thơ. Anh nương tay, tha cho cả nhà em với!”

Giờ phút này, Hoàng Cửu quả thật đang cực kỳ hèn mọn.

Nhưng những lời nó nói lại không làm tôi thấy nó thấp kém.

Ít nhất, nó biết cúi đầu để bảo vệ gia đình mình.

Còn tôi thì sao?

Có lẽ vì nữ thi đã mở mắt nên đám người áo đen không nổi giận với tôi, tên đứng đầu lật tay lấy ra một tấm gỗ, ném xuống đất rồi nói: “Nửa năm sau, nếu ngươi có bản lĩnh vào được Thập Vạn Đại Sơn, có thể sẽ được gặp lại ngài ấy.”

Hắn nói câu đó chỉ đơn thuần là lời trấn an, vì giọng điệu của hắn toát ra ý tôi sẽ không bao giờ có đủ bản lĩnh đó.

Lúc này, Hoàng Tiên Nhi dùng yêu thuật chuyển đến một chiếc quan tài, mở nắp ra rồi nhìn tôi với ánh mắt van xin.

Tôi không nhúc nhích, trong đầu thoáng qua nhiều suy nghĩ.

Tôi nghĩ đến việc bảo hai vợ chồng Hoàng Tiên Nhi nhảy lên người nữ thi, rồi lợi dụng uy thế của nữ thi để thoát khỏi nơi này cùng họ.

Về phần thầy trò Lưu Trường Hiên, chỉ cần giữ được nữ thi, nếu đám áo đen giết người đổ tội cho tôi, tôi sẵn sàng chịu tiếng xấu, chẳng hề gì.

Nhưng khi tôi còn đang suy tính, giọng nói từng vang lên trong hang động lại một lần nữa xuất hiện bên tai tôi: “Giao ta cho bọn họ, nếu không, ba ngày tới ngươi sẽ không thể bảo vệ được ta.”

Là cô ấy.

Tôi cúi xuống nhìn nữ thi, đôi mắt của cô ấy đã khép lại, trông như đang ngủ.

Ngay lúc đó, tôi rất muốn nói với cô ấy một câu như một người đàn ông rằng: “Tôi có thể bảo vệ cô.”

Nhưng tôi biết rõ, đó không phải là chuyện một câu nói là xong.

Dù tôi có đánh bại Lưu Trường Hiên, đuổi đám người áo đen đi, thì sau này vẫn sẽ có những kẻ khác như Trương Trường Hiên, hay những người áo vàng, áo trắng.

Còn Hoàng Tiên Nhi, sau chuyện này, chưa chắc nó còn giúp tôi nữa.

Ý của nữ thi là những người này sẽ không làm hại cô ấy.

Khi tôi còn đang do dự, giọng của cô ấy lại vang lên lần nữa: “Ngươi yên tâm, chẳng bao lâu nữa, ta sẽ đến tìm ngươi.”

Lại đến tìm tôi sao?

Tôi nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng: "Chỉ cần cô không sao, vượt qua được giai đoạn nguy hiểm thì đừng đến tìm tôi nữa."

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng thực ra trong lòng tôi cũng có chút không nỡ.

Dù sao thì cũng đã gắn bó với nhau bao lâu rồi.

Cuối cùng, tôi đành nghĩ: "Dù là họa hay phúc, nếu cô muốn đến, cứ đến đi."

Tên cầm đầu đám áo đen bắt đầu mất kiên nhẫn, màn sương đen lạnh lẽo dần lan tỏa, khu rừng vốn đã đen tối lại càng trở nên u ám hơn.

Nữ thi đã nói rõ ý định, tôi chỉ còn cách thỏa hiệp, đặt cô ấy nhẹ nhàng vào quan tài.

Tôi chưa mở lời, nhưng cuối cùng cũng nói một câu căn dặn cô: “Đây là bộ quần áo mẹ tôi mua cho cô, mang về mà thay.”

Nữ thi không nói gì, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên.

Hoàng Tiên Nhi không để tôi nhìn thêm một cái nào nữa, vội vàng đậy nắp quan tài lại.

Ngay khi nắp quan tài đóng lại, màn sương đen lập tức bao trùm xung quanh.

Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy từng tế bbào trên cơ thể đều bị luồng sức mạnh đó áp chế.

Khi tôi kịp bình tĩnh lại, sương đen đã rút đi như thủy triều, biến mất trong dãy núi thăm thẳm.

Hoàng Cửu và Hoàng Tiên Nhi ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển như vừa thoát chết.

Tôi loạng choạng bước hai bước, rồi cũng không chịu nổi mà ngồi phịch xuống.

Cô ấy thật sự có lai lịch rất lớn. Nhìn về phía dãy núi sâu thẳm kia, ngoài sự e dè, lòng tôi còn tràn ngập sự tò mò.

Rốt cuộc nơi đó ẩn giấu những gì?

Nhưng đối với tôi lúc này, nơi đó chỉ là một ngọn núi quá cao mà tôi không thể với tới.

“Không cùng một đường ư?” Tôi cười lạnh một tiếng, nhặt tấm thẻ gỗ dưới đất, chẳng thèm nhìn lấy một cái mà nhét ngay vào túi.

Sau chuyện vừa rồi, ba chúng tôi—tôi, Hoàng Cửu và Hoàng Tiên Nhi—không ai nói lời nào.

Mãi một lúc sau, Hoàng Cửu mới thở dài, phá vỡ sự im lặng: “Tiểu Lý ca, tiếp theo cậu có dự định gì không?”

Dự định à?

Lòng tôi giờ trống rỗng.

Kiểu trống rỗng giống như đứa trẻ đột ngột mất đi món đồ chơi yêu thích vậy.

Còn dự định ư...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc