Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mặc dù những người có thể ngồi giường nằm đa số đều ăn mặc tươm tất, ít nhất là không có miếng vá, ở thời đại này mặc quần áo vá chằng vá đụp không có gì là lạ, ở thành phố còn ít, chứ ở nông thôn thì đầy rẫy, ngược lại quần áo không có miếng vá sẽ khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác, những người này thường có điều kiện gia đình khá giả, như những hành khách ở khoang giường nằm, hoặc là người của cơ quan đơn vị, hoặc là công nhân của nhà máy lớn, có lương có phiếu, đi ra ngoài mới tươm tất hơn một chút.
Nhưng dù vậy, mọi người ra ngoài vẫn cố gắng tiết kiệm hết mức có thể, dù sao cũng chỉ đi tàu một đêm, không cần thiết phải tốn tiền mua đồ ăn, mua đồ trên tàu hỏa rất đắt, tuy ai cũng có lương, nhưng lương thì có hạn, cũng phải tiết kiệm một chút, Quách Mai tự chuẩn bị hộp cơm, bên trong là cơm khoai lang ngô và bắp cải xào mỡ lợn, bây giờ trời lạnh, để một đêm cũng không hỏng.
Lúc này, nhân viên phục vụ xách một ấm nước lớn bằng sắt đi vào toa, thân ấm được “mặc” một lớp áo bông, vừa để giữ nhiệt vừa để tránh làm bỏng hành khách. Nhân viên vừa đi vừa rao: “Hành khách nào muốn uống nước thì chuẩn bị cốc, tôi đến rót nước sôi cho mọi người đây.”
Quách Mai vội vàng đứng dậy xin nhân viên một cốc nước nóng, Hàn Thư Anh cũng từ trên giường chạy xuống, ôm cốc tráng men của công an Giang, rót đầy một cốc nước nóng, cô còn phải rửa mặt nữa.
Hai ngày không gội đầu rồi, điều kiện sống ở đây khiến người ta phát điên, may mà tóc cô không dễ bị bết, ba ngày không gội cũng không sao, nếu có phấn rôm càng tốt, thoa lên tóc sẽ bồng bềnh mượt mà như vừa mới gội xong.
Theo quan sát của cô, ở thời đại này, tóc ngắn ngang tai, đa số là kiểu tóc của phụ nữ đã có gia đình, còn tóc dài thì có người đã kết hôn, cũng có người chưa, họ sẽ tết thành hai bím tóc dài thả trước ngực.
Nhập gia tùy tục, Hàn Thư Anh đã từng xem phim của thời đại này, tết tóc thì cô biết, nhưng tóc của cô đã được chuyên gia tạo mẫu của đoàn phim xử lý, độ dài thì đủ, tóc dài đến thắt lưng, nhưng thực tế để kiểu tóc lên hình đẹp hơn, nhà tạo mẫu đã cắt tỉa theo chiều dọc, trước ngắn sau dài, nên dù tết thế nào cũng không mượt, luôn có tóc bị chìa ra.
Tết một lúc, cô tức giận đến mức xõa tóc ra, buộc thành hai lọn thấp ở hai bên tai, cứ vậy đi.
Mặc dù không có gương, cô cũng biết trông mình không đến nỗi nào, vì cô từng có tạo hình tương tự, buộc cao gọi là tóc đuôi ngựa, buộc thấp chính là tóc đuôi ngựa thấp, phong cách thiếu nữ ngây thơ trong sáng, phong cách này cực kỳ hợp với cô, đáng tiếc không có ruy băng đẹp, nếu có, buộc lên sẽ còn đẹp hơn, cô thổi nhẹ vào phần tóc mái bồng bềnh, dù không có gương soi nhưng cô vẫn vô cùng tự tin vào nhan sắc của mình.
“Cô gái, tôi thấy mắt cô hơi sưng kìa, mau lấy chút nước lạnh vỗ lên cho đỡ sưng đi.”
“Gì cơ? Mắt sưng?” Vừa nghe đến chữ sưng, sự tự tin của Hàn Thư Anh đã bay mất một nửa, cô vội cúi người dùng khăn tay của công an Giang thấm chút nước lạnh trong ấm rồi chườm lên mắt.
Năm giờ sáng, còn một tiếng rưỡi nữa là đến ga tỉnh thành, cán sự Văn cũng lấy hộp cơm trong túi ra, giờ này ăn cơm là vừa đẹp.
Văn Dật Xuân còn tiết kiệm hơn cả Quách Mai, trong hộp cơm anh ta mang theo bánh khoai lang và một lọ củ cải thái sợi muối chua để ăn kèm.
Điều kiện khó khăn, ngay cả những trí thức có lương bổng mà khẩu phần ăn cũng chỉ có thế này… Hàn Thư Anh nhìn lọ củ cải muối hơi đen kia, cô không hề muốn nếm thử.
Quách Mai đến tỉnh thành sẽ đến thẳng nhà họ hàng, Văn Dật Xuân đến nhà khách tỉnh thành có thể ra nhà ăn ăn cơm, hai người cứ thế ăn cho qua bữa.
Công an Giang đặt chiếc túi lên giường.
Anh nói với Hàn Thư Anh đang ngồi ở giường dưới đối diện dùng khăn lau mặt: “Tìm thấy túi rồi, cô qua xem có thiếu gì không.”
“Hả?” Tìm thấy túi rồi…
Anh tìm ở đâu? Cô bịa ra một cái túi mà cũng tìm được sao?
Hàn Thư Anh không còn để tâm đến chút khó chịu trong lòng nữa, lập tức quay đầu nhìn công an Giang và chiếc túi màu nâu trên giường.
Đây là túi của cô ư? Không thể nào?
Hàn Thư Anh đặt khăn ướt xuống, vừa nhìn công an Giang, vừa cẩn thận kéo chiếc túi lại, tìm kiếm khóa kéo trên túi, giống như không quen thuộc với chiếc túi này lắm, sau khi kéo ra, bên trong không có nhiều đồ, chỉ có hai bộ quần áo, một chiếc quần màu xanh đậm và một chiếc áo khoác dệt thủ công màu vàng đất.
Làm sao có thể chắc chắn đây là túi của cô? Cô nhìn công an Giang, trong đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng, nhưng cô không dám hỏi, nếu hỏi, lỡ công an Giang lại vặn lại cô thì sao? Anh rất giỏi kiểu hỏi cung gài bẫy này.
Cô đã thấm thía rồi, nhưng nếu đây không phải túi của cô, cô lại nhận là của mình, sau khi lấy đi rồi chủ nhân thật sự của nó tìm đến thì phải làm sao?
Mãi cho đến khi cô sờ thấy một vật lành lạnh, đó là một sợi dây chuyền bạc được chế tác tinh xảo, trên mặt dây chuyền còn có đá ngọc lam và ba chiếc chuông bạc, trông rất ngây thơ, giống như đồ của trẻ con, từ bên ngoài mặt dây chuyền có thể thấy một bức ảnh chân dung nhỏ bên trong, sau khi mở ra.
Hàn Thư Anh im lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


