Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Mật Sủng, Thiên Kim Thật Đoản Mệnh Trọng Sinh Rồi! Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

"Anh cả, em không sao đâu, anh đừng vì em mà đi đánh nhau với bọn họ, xảy ra chuyện thì không hay đâu.”

Lý Văn Thư ngoan ngoãn nhìn anh cả, vẻ mặt rất lo lắng cho anh ấy.

"Không sao, xử lý mấy thằng nhóc đó, anh đây vẫn là không thành vấn đề.”

Nhìn thấy anh cả đối xử tốt với Lý Văn Thư như vậy, Lý Tâm Nhu đang ngồi ăn cơm bên cạnh suýt chút nữa cắn đứt cả đũa.

"Thư Thư, sao hôm nay em không đeo kính? Có phải kính bị hỏng rồi không?”

Anh hai vừa ăn cơm vừa tò mò hỏi.

Từ ngày em gái từ quê lên, cặp kính đó chưa từng rời khỏi người, bây giờ đột nhiên bỏ kính ra anh ấy còn có chút không quen. Không ngờ em gái lại xinh đẹp như vậy, nhìn kỹ thì lại có nét giống bọn họ, dù sao cũng là anh em ruột, gen di truyền rất mạnh.

"Cảm thấy đeo không thoải mái, sau này không đeo nữa.”

Nhìn thấy khuôn mặt này của Lý Văn Thư, trong lòng Lý Tâm Nhu càng thêm chua chát, vốn dĩ cô ta cảm thấy dung mạo của mình là rất xinh đẹp rồi, nhưng so với Lý Văn Thư, quả thực là kém xa vạn dặm.

"Chị, chẳng phải chị bị cận thị sao? Bị cận thị thì vẫn nên đeo kính vào, không đeo thì độ cận sẽ tăng lên, chị vẫn nên đeo vào đi.”

Lý Tâm Nhu không muốn sau này cô dùng dung mạo này để gặp người khác, khuôn mặt xinh đẹp như vậy nếu để nam đồng chí khác nhìn thấy, không biết sẽ có phản ứng gì.

Cô ta chỉ muốn Lý Văn Thư cả đời làm một kẻ mờ nhạt, tốt nhất là cái gì cũng không bằng cô ta, vĩnh viễn sống dưới cái bóng của cô ta.

Lý Tâm Nhu đang nghĩ gì, Lý Văn Thư sao có thể không biết.

"Không sao, độ cận của chị vốn không cao, chú ý một chút là được, sẽ không tăng thêm đâu.”

Lý Tâm Nhu nghe vậy, còn muốn khuyên thêm vài câu, lại bị Lý Minh Hạ ở bên cạnh ngắt lời.

"Không đeo cũng tốt, không đeo đẹp mà, như vậy là tốt rồi.”

Anh hai đã nói như vậy, cô ta còn có thể nói gì nữa? Lý Tâm Nhu chỉ có thể nhịn xuống, nghĩ thầm chờ sau này có cơ hội sẽ khuyên nhủ, để cô đeo kính trở lại.

Ăn cơm xong, cả nhà quây quần bên nhau xem tivi, tivi là loại đen trắng hiệu Panda, là do bố Lý phải tốn không ít phiếu công nghiệp mới mua được.

"Bố mẹ, ăn hoa quả đi ạ.”

"Văn Thư thật ngoan.”

Lý Văn Thư ngồi xuống bên cạnh mẹ, đưa tay ôm lấy cánh tay của Trương Mỹ Liên: "Mẹ, con xem tivi cùng mẹ.”

Trương Mỹ Liên nhất thời thụ sủng nhược kinh: "Được, xem tivi cùng mẹ.”

Lý Tâm Nhu ở bên cạnh nhìn thấy vậy, sắc mặt lập tức sa sầm xuống, biểu cảm này lại bị Lý Quốc Bang ở bên cạnh bắt gặp.

Nhận ra bố đang nhìn mình, Lý Tâm Nhu vội vàng thay đổi sắc mặt.

"Đúng rồi Văn Thư, con đã suy nghĩ kỹ chưa? Khi nào thì đi học? Nếu con đi học, bố con sẽ nhờ người sắp xếp cho con và Tâm Nhu học chung một lớp.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc