Những lời bà Lâm định nói đã bị ánh mắt của Lâm Văn Duy dọa cho nuốt ngược vào trong, bà ta chưa từng thấy thằng hai có ánh mắt đáng sợ như vậy bao giờ.
Trong ấn tượng của bà ta, Lâm Văn Duy luôn là người dễ bề thao túng, chỉ cần bà ta vẫy tay một cái là anh sẽ chạy tới vẫy đuôi hệt như một con chó.
Ánh mắt hung tợn hệt như một con sói con lúc này là thứ mà bà Lâm chưa từng nhìn thấy ở anh.
Tất cả những sự thay đổi này đều bắt nguồn từ lúc thằng hai cưới con hồ ly tinh Liễu Nhiễm Nhiễm về nhà!
Bà Lâm không dám đối mặt với anh nên đành dùng ánh mắt hung ác trừng trừng nhìn Liễu Nhiễm Nhiễm.
Chắc chắn là Liễu Nhiễm Nhiễm không hề sợ hãi chút nào.
Cô lập tức trừng mắt nhìn lại.
Bà Lâm vốn là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, thấy Liễu Nhiễm Nhiễm trừng mắt nhìn lại, bà ta lại rụt cổ lùi bước.
Tuy Liễu Nhiễm Nhiễm đương nhiên không muốn sống chung với người nhà họ Lâm, nhưng cô cũng không thể dễ dàng buông tha cho bọn họ như vậy được.
"Muốn chúng tôi không chia nhà cửa cũng được thôi. Nhưng với một điều kiện. Các người phải bồi thường cho chúng tôi hai trăm tệ!"
Những lời của Liễu Nhiễm Nhiễm khiến ông Lâm rơi vào trầm tư.
Việc chia nhà cho gia đình thằng hai chắc chắn là điều không thể nào xảy ra.
Ba gian nhà này lúc mới xây đã tiêu tốn gần một nghìn tệ, nếu so sánh như vậy thì hai trăm tệ quả thực chẳng đáng là bao.
Quả nhiên không ngoài dự đoán!
"Được!"
Việc sắp xếp chia nhà cuối cùng được quyết định như sau.
Tiền mặt sau khi trừ đi hai trăm tệ bồi thường cho nhà con thứ hai, một ngàn tám trăm tệ còn lại được chia làm bốn phần, ba người con trai mỗi người một phần, ông Lâm và bà Lâm giữ một phần.
Bốn chiếc vòng tay vàng, bốn nhà mỗi nhà một chiếc. Hai đôi bông tai vàng và một sợi dây chuyền vàng thì bà Lâm tự mình cất giữ.
Trong bếp còn lại hai trăm cân khoai lang, hai trăm cân khoai tây, năm mươi cân gạo, một cân dầu ăn, các loại gia vị khác đều không còn nhiều. Nồi thì chỉ có một chiếc.
Nhà Lâm Văn Duy dọn ra ở riêng. Họ được chia năm mươi cân khoai lang, năm mươi cân khoai tây, mười hai phẩy năm cân gạo, không phẩy hai lăm cân dầu ăn. Gia vị thì không lấy. Nồi lại càng không đến lượt.
Ngoại trừ nhà con thứ hai, nhà con cả và nhà con thứ ba của nhà họ Lâm vẫn sống chung với ông Lâm và bà Lâm, tức là chia nhà nhưng không chia bếp.
Chia xong đồ đạc, mọi người bắt đầu bàn đến vấn đề phụng dưỡng.
Bàn đến chuyện này, bà Lâm lại ngựa quen đường cũ.
"Dù đã chia nhà, nhưng tiền trợ cấp của nhà thằng hai vẫn phải gửi về cho tôi, không được thiếu một đồng nào!"
Lâm Duy Văn chỉ lạnh lùng liếc bà ta một cái, bà Lâm lập tức im bặt như con vịt đực bị bóp nghẹt cổ.
"Sau khi ra riêng, anh cả, chú ba, chú tư hiếu kính bao nhiêu, con sẽ góp bấy nhiêu." Lâm Duy Văn thản nhiên buông một câu.
Nghe vậy, ông Lâm không thể ngồi yên được nữa.
"Anh em mày điều kiện thế nào, mày điều kiện thế nào? Sao mày có thể cào bằng với chúng nó được!"
Tóm lại một câu, chính là không đồng ý.
Lời này vừa thốt ra, ngay cả ông chú Lâm cũng chướng tai gai mắt.
"Đã gọi là chia nhà, thì sau khi chia nhà, anh em đóng góp đều phải như nhau. Có ai như ông bà không, thiên vị đến mức mù quáng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


