"55 tệ thằng hai mỗi tháng gửi về, tôi đại diện cho trong thôn đứng ra làm chủ, trích một nửa cho vợ thằng hai nhà họ Lâm, cũng chính là 27.5 tệ..."
"Trời đánh mà! Thằng hai mày là cái đồ bất hiếu! Mày không ở trước mặt bố mẹ tận hiếu thì thôi đi, bây giờ ngay cả tiền mày cũng muốn moi từ trong tay bà mẹ già này ra sao! Thằng con bất hiếu bị ngàn đao băm vằm này..."
Chưa đợi bà Lâm gào thét xong, Liễu Nhiễm Nhiễm đã nhân lúc mọi người không chú ý, cô nhanh chóng chạy đến trước mặt bà Lâm.
"Chát!"
Một cái tát đánh cho bà Lâm ngây ngốc, hành động này càng làm cho mọi người kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm!
Mọi người giật mình kinh hãi!
Đúng vậy! Sao lại có người mẹ ác độc đến thế chứ!
"Rốt cuộc có phải là mẹ ruột của Duy Văn không vậy hu hu hu……"
Lời này vừa nói ra, hiện trường bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt nghi ngờ của mọi người quét lên quét xuống trên người nhà họ Lâm, hy vọng có thể hóng được một tin tức động trời!
Ông Lâm nhanh tay lẹ mắt giáng một cái tát thật mạnh vào bà Lâm, âm thanh vang lên nghe còn nặng hơn cái tát của Liễu Nhiễm Nhiễm ban nãy rất nhiều!
Bà Lâm bị đánh ngã nhào xuống đất: “phụt" một tiếng nhổ ra hai chiếc răng hàm.
Mọi người chỉ tưởng rằng ông Lâm ra tay quá nặng, thực chất là Liễu Nhiễm Nhiễm đã dùng lực khéo léo. Ban nãy răng hàm của bà Lâm đã lung lay sẵn, ông Lâm vừa tát một cái, răng liền văng thẳng ra ngoài.
Cái tát này cũng làm cho đầu óc hồ đồ của bà Lâm tỉnh táo lại một chút, bà ta lập tức sợ hãi toát mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người.
Những năm nay, bà ấy có thể sống thoải mái ở thôn họ Lâm, mỗi ngày ngồi dưới gốc cây đa lớn tán gẫu cùng các bà lão khác, chỗ dựa chắc chắn không phải là ba đứa con trai ruột mà bà ta luôn tự hào, mà chính là đồ tạp chủng đi lính là thằng hai kia...
Bà Lâm sau khi tỉnh táo lại thì không thốt lên lời nào, chỉ cúi gằm mặt im lặng.
Nhìn thấy dáng vẻ khép nép nhún nhường này của bà Lâm vốn luôn ngang ngược, có người cảm thấy hả giận, cũng có người cảm thấy bà ta đáng thương.
Những người cảm thấy bà ta đáng thương chẳng qua cũng giống hệt bà Lâm, mỗi ngày việc đồng áng không làm, việc nhà cũng chẳng động tay, cả ngày chỉ biết ngồi dưới gốc cây đa chém gió tán gẫu, lại còn thích hành hạ con dâu, đều là một đám mụ già lười biếng mà thôi.
Sau khi bà Lâm hoàn toàn im lặng, ông Lâm nặn ra một nụ cười.
"Vợ thằng hai, mẹ con không cố ý đâu. Con cũng biết mẹ con vốn khẩu xà tâm phật mà. Trong bốn anh em, mẹ con thương thằng hai nhất đấy! Nếu không, làm sao có chuyện mấy anh em khác đều phải bới đất tìm ăn, còn thằng hai lại có thể vào quân đội đi lính cơ chứ!"
Nhổ vào! Thật không biết xấu hổ!
Nếu không phải Lâm Duy Văn tự có bản lĩnh, tự tìm được đường sống, thì vài năm trước người chết đói chắc chắn đã có phần của anh rồi!
Nghĩ đến đây, trong lòng Liễu Nhiễm Nhiễm dâng lên nỗi xót xa khôn tả.
Cô chẳng thèm để ý đến những lời dối trá giấu kim trong bông của ông Lâm!
Ông Lâm đụng phải vách đá mềm, cũng không tiện nói gì thêm. Ông ta đành phải che giấu đi sự lạnh lẽo nơi đáy mắt, cười nói.
"Trưởng thôn ban nãy nói đúng, tôi cũng thấy vợ thằng hai đã không tin tưởng người nhà, vậy thì tự mình nấu nướng đi! Tiền trợ cấp thằng hai gửi về mỗi tháng, cho cô một nửa!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



