Ây da! Người nhà mẹ đẻ của vợ thằng hai nhà họ Lâm tới rồi! Ghê gớm thật! Hát tuồng cũng không đặc sắc đến mức này đâu!
Chỉ thấy bố Liễu sau khi rống lên một tiếng, ông nhanh chóng đỗ xe, tay xách theo bọc đồ rồi đi thẳng vào trong. Mọi người sợ hãi khí thế của bố Liễu, sôi nổi nhường đường.
Phải biết rằng, bố Liễu chính là một tay giết lợn cừ khôi ở công xã! Số lợn chết trong tay ông, không có một vạn thì cũng có tám ngàn! Sát khí nặng lắm!
Mẹ Liễu theo sát phía sau, bà thậm chí lợi dụng ưu thế dáng người thấp bé, đi trước bố Liễu một bước xông qua vòng vây của đông đảo các thím, nhào về phía Liễu Nhiễm Nhiễm!
Bị ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của bố Liễu quét tới, người nhà họ Lâm từng người đều lùi ra sau trốn tránh, đặc biệt là bà Lâm, bà ấy đâu còn chút dáng vẻ kiêu ngạo nào, chỉ rụt cổ lại giống như một con chim cút, trong lòng không ngừng lẩm bẩm không nhìn thấy tôi, không nhìn thấy tôi!
Chạm phải ánh mắt hung ác của bố Liễu, ông Lâm cũng sợ hãi.
Trước kia ông đã biết bố Liễu hung hãn, nhưng hai nhà kết thành thông gia, bố Liễu luôn hòa nhã khi đối xử với người nhà họ Lâm, ông chỉ hi vọng người nhà họ Lâm có thể đối xử tốt với Liễu Nhiễm Nhiễm một chút.
Ai ngờ hổ không gầm, người ta lại coi ông là con mèo bệnh!
Bố Liễu sải bước thật nhanh đi về phía ông Lâm.
Tuổi tác hai người chênh lệch không quá vài năm. Bố Liễu quanh năm giết lợn, cả người toàn cơ bắp, nhìn qua đã thấy cường tráng. Ông Lâm bám mặt vào đất mấy chục năm, dầm mưa dãi nắng, làn da ngăm đen, không có việc gì còn thích chống gậy, nhìn qua liền thấy già hơn bố Liễu mười mấy tuổi, giống như người của hai thế hệ!
Bố Liễu nhìn ông Lâm giống như con gà con trước mặt, ông cười nhạo một tiếng, cướp lấy cây gậy trong tay ông Lâm rồi bẻ gãy gập!
Ối chao!
Đừng nói người nhà họ Lâm, những người vây xem bên ngoài đều kinh ngạc đến ngây người!
Đó chính là gậy gỗ đặc! Nguyên một khối đấy!
Bố Liễu cứ như vậy nhẹ nhàng bẻ gãy rồi sao?!
"Cạch..."
Đó là âm thanh cây gậy gãy rơi xuống đất.
Âm thanh lanh lảnh vang lên, gõ mạnh vào trong lòng tất cả những người có mặt.
Mọi người kiên định một suy nghĩ, nhà họ Liễu, không dễ chọc vào!
Không nói một lời thừa thãi, bố Liễu vừa quét mắt qua, trưởng thôn liền đi lên trước, chắp tay.
"Người anh em họ Liễu à! Đừng nổi trận lôi đình, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng! Nhất định tôi sẽ cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng!"
Nhìn người mẹ với hai bên thái dương nhuốm màu hoa râm, lại nhìn người bố có vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng thực chất đôi bàn tay vừa bẻ gãy gậy vẫn đang run rẩy, Liễu Nhiễm Nhiễm liền rơi nước mắt.
Đây, chính là bố mẹ của cô! Là bố mẹ kiếp trước sau khi biết được sự thật đã đào mộ nhà họ Lâm, quất xác kẻ thù! Là bố mẹ kiếp trước người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, sau khi trút giận xong liền tự sát ngay trước mộ cô!
Nghĩ đến những điều này, nước mắt Liễu Nhiễm Nhiễm tuôn rơi lã chã, làm thế nào cũng không ngăn lại được.
Nhưng cô không thể hoàn toàn dựa dẫm vào bố mẹ, bố mẹ già rồi, cô mới là chỗ dựa của bố mẹ! Kiếp trước cô bất hiếu, để bố mẹ không người lo liệu lúc lâm chung, kiếp này làm lại từ đầu, Liễu Nhiễm Nhiễm chỉ muốn trở thành chỗ dựa vững chắc của bố mẹ!
Bò dậy từ trên giường, một tay cô ôm lấy đứa con gái nhỏ còn đang ngủ say, một tay dắt đứa con gái lớn ngây thơ. Liễu Nhiễm Nhiễm bước ra khỏi cửa phòng dưới ánh mắt của mọi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
