Lời này vừa nói ra, chứng tỏ ông ấy không chỉ quen biết ông ngoại của Tống Duệ Nguyệt mà còn quen biết cả bố mẹ của Tống Duệ Nguyệt.
Nếu không, năm đó cũng sẽ không được Cố Dữ An tìm đến làm nhân chứng.
Nghe vậy, hốc mắt Tống Duệ Nguyệt lại đỏ lên nhưng lần này cô đã kìm nén được, cô hít mũi, giọng mềm mại đáp: "Cháu chào chú Hứa, cháu chính là Tiểu Nguyệt, Tống Duệ Nguyệt."
Hứa Kiến Trung thường nghiêm khắc, đột nhiên nhìn thấy một cô gái nhỏ ngoan ngoãn và mềm mại như vậy, ông ấy giật giật khóe miệng, cố gắng để mình trông hiền lành hơn một chút.
Sau khi cô nói xong, cả sân trước tiên là im lặng như tờ, ngay sau đó lại trở nên ồn ào.
"Đây là lão Cố dưới suối vàng cũng không nhắm mắt được rồi! Mới báo mộng cho Tiểu Nguyệt này đây."
Lý Tự Lập và Tiếu Lan nhìn nhau, đặc biệt là Lý Tự Lập, đáy mắt nhanh chóng hiện lên vẻ kinh hoàng, rõ ràng là đã bị dọa sợ.
Hứa Kiến Trung nghe xong, tức giận đến mức nắm chặt tay, những năm qua ông bận rộn với công việc, nghĩ rằng người mà lão Cố giao phó hẳn là đáng tin nên dần dần quên mất chuyện này, nếu không phải vừa nãy có người chạy đến đồn công an tìm ông, ông căn bản không biết đứa trẻ Tiểu Nguyệt này trong những năm qua lại phải chịu nhiều đau khổ như vậy, ông đã phụ lòng tin của lão Cố rồi!
"Lý Tự Lập, ông đúng là giỏi lắm!" Hứa Kiến Trung cười lạnh, quay đầu nhìn nữ cảnh sát cũng đang đầy vẻ tức giận phía sau: "Tiểu Lý, Tiểu La các cô đưa đồng chí Tống Duệ Nguyệt vào nhà kiểm tra thương tích, lập hồ sơ điều tra Lý Tự Lập và Tiếu Lan về tội giết người không thành."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
