"Hay là, lát nữa anh về nói với cô anh một tiếng, ngày mai anh sang xin dạm ngõ, em thấy có được không?"
Lê An Lạc chợt nhớ ra mình còn chưa biết anh đóng quân ở đâu, trước đó chưa từng hỏi, giờ nghĩ đến mới lên tiếng. Nếu là nơi đặc biệt gian khổ, cô còn phải chuẩn bị tâm lý trước.
"Anh đóng quân ở Vân Nam, hiện tại anh là cấp phó trung đoàn, lương mỗi tháng là một trăm hai mươi đồng, khi đi làm nhiệm vụ còn có thêm tiền thưởng.
Bao năm qua anh cũng không có việc gì cần dùng đến tiền nên tiền lương và tiền thưởng đều được gửi tiết kiệm hết rồi."
"Đợi chúng ta kết hôn, anh sẽ giao hết cho em, em muốn tiêu thế nào cũng được."
Lê An Lạc gật đầu, cô là người một khi đã quyết định thì sẽ không do dự: "Được ạ, vậy anh về chuẩn bị đi, sáng mai qua dạm ngõ nhé."
"Lát nữa em sẽ sang nhà bác gái cả một chuyến. Anh và em là nhờ bác gái cả của em làm cầu nối, tính ra bác ấy chính là bà mai của chúng ta, em sang nhờ bác gái ngày mai qua đây một chuyến."
"Sau đó tối nay cha mẹ em về, em sẽ thưa chuyện với họ, nhờ cha mẹ xin nghỉ phép ngày mai. Em sẽ ở nhà đợi anh đến."
Thấy Lê An Lạc sắp xếp mọi chuyện đâu ra đấy, suy xét chu toàn mọi mặt, trong lòng Cố Yến Thanh dâng lên một cảm giác ấm áp.
Lần đầu tiên anh thấy tràn đầy mong đợi vào hôn nhân, rất nhanh thôi anh sẽ được rước cô gái mà anh mong ước về nhà rồi.
"Ừm, vậy cứ quyết định như thế nhé. Khoảng mười giờ sáng mai anh sẽ sang. Bây giờ anh xin phép về trước để chuẩn bị."
Lê An Lạc không giữ anh lại, cô tiễn anh ra cửa rồi quay vào nhà.
Sau đó, cô thu dọn lại những đồ đạc của nguyên chủ, một số thứ không phù hợp với thời đại và cả cây đàn vĩ cầm kia cô đều mang vào phòng, thực chất là cất hết vào trong không gian. Ở thời đại này, mọi chuyện cứ cẩn thận vẫn là hơn.
...
Còn về người chị gái thì năm ngoái đã xuống nông thôn rồi. Điều kiện gia đình cũng khá ổn, chỉ có điều nhà cửa hơi chật chội. Chính vì vậy mà đến giờ anh ta vẫn chưa tìm được đối tượng, gia đình cũng bắt đầu sốt ruột.
Bà Lý trực tiếp hẹn Tôn Linh Lan ra để nói rõ tình hình, bà ta không thể để mất uy tín của mình được.
"Nhà cậu Lý Khang Niên này tuy hơi chật, không đủ chỗ ở, nhưng mẹ cậu ấy đã hứa rồi, đợi sau khi kết hôn bà ấy sẽ nhường lại công việc chính thức của mình cho con dâu. Đây đúng là một miếng mồi ngon đấy."
"Hơn nữa tôi nghe nói anh cả của cậu ấy trong hai năm tới nếu nỗ lực thì có thể xin được cấp nhà, lúc đó cả nhà họ dọn ra ngoài là nhà cửa sẽ rộng rãi ngay."
"Cô thấy thế nào? Nếu được thì tôi sẽ sắp xếp cho hai người gặp mặt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
