Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước đây, trong một thời gian dài, cô không hiểu tại sao đều là con của bố mẹ mà lại đối xử với cô như vậy.
Thậm chí cô còn nghi ngờ liệu mình có phải là đứa con gái bị người ta vứt bỏ rồi vợ chồng Tống Ái Cường nhặt về không.
Sau đó phát hiện, không phải.
Cô chỉ vì sinh ra không đúng giới tính nên chỉ có thể lớn lên như một món hàng, đổi lấy một trăm năm mươi đồng mà có lẽ gia đình họ không thiếu.
Tống Nam Đình nhìn Tống Nam Sơn như một con chó chết, đá mạnh vào đầu gốicậu ta.
Sau đó xách bao tải chạy qua một ngõ hẻm lại một ngõ hẻm, ở một nơi khác chờ Tống Nam Phúc đến.
Tống Nam Phúc là một kẻ vô cùng xảo trá, Tống Nam Sơn chỉ có chút khôn vặt nhưng vì vấn đề tuổi tác nên không giỏi tự quyết định, mọi chuyện đều nghe theo anh trai và mẹ.
Niên đại này, năm trăm đồng đối với một gia đình cả nhà đều thất nghiệp có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề.
Tống Nam Đình nắm chặt cây gậy điện chống sói rồi dựa vào cột điện, ngón tay dần siết chặt, một lúc lâu sau, tâm trạng mới dần bình tĩnh lại.
Đêm đen như mực, gió bắc thổi vào người có chút lạnh lẽo.
Nhưng trái tim Tống Nam Đình lại vô cùng nóng bỏng.
Có một khoảnh khắc cô nghĩ rằng mình đang mơ, cô chỉ hy vọng cho dù là mơ thì giấc mơ này cũng dài hơn một chút, để cô trút giận thêm.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Tống Nam Đình nhìn Tống Nam Phúc đang xách chai rượu đi loạng choạng về phía nà, cuối cùng cũng đứng thẳng dậy.
Cô kiên nhẫn chờ Tống Nam Phúc đến gần, đi ngang qua cột điện bị hỏng.
Sau đó nhảy lên trùm bao tải xuống, không đợi hắn ta kêu cứu, một gậy điện giáng xuống, người liền mềm oặt ngã xuống đất.
Thứ này tất nhiên không gây tử vong, nhiều nhất chỉ khiến hắn ta bất tỉnh.
Nhưng như vậy cũng đủ để cô đánh cho hả hê.
Kiếp trước khi Lục Kiến An dạy cô võ thuật, anh đã nói với cô rằng đánh vào những chỗ nào trên cơ thể sẽ rất đau nhưng lại không nhìn ra được gì khác thường.
Trước đây không có cơ hội thực hành, giờ thì toàn bộ đều được áp dụng lên người Tống Nam Phúc.
Một cước lại một cước, một đấm lại một đấm.
Tống Nam Phúc đau đớn dữ dội, cuối cùng cũng vùng vẫy tỉnh lại.
Nhưng đầu hắn ta vẫn bị trùm bao tải, hắn ta vừa định kêu cứu thì lại bị một gậy điện giáng xuống, tiếp tục ngất đi.
Tống Nam Đình đánh mệt rồi, cô tháo bao tải ra, kéo Tống Nam Phúc như một con chó chết ra chỗ sáng hơn.
Làm xong tất cả những việc này, Tống Nam Đình mơ hồ nghe thấy trong nhà có vẻ như lại có người đi ra, cô vội vàng dọn dẹp chiến trường rồi chạy trốn theo hướng khác.
Khi trở về nhà trọ thì đã mười một giờ rưỡi đêm.
Tống Nam Đình nằm đó rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.
Cô vào không gian, đến phòng tắm mở nước, cả người ngâm mình trong nước bồn tắm cho đến khi cảm thấy ngực khó chịu, cô mới ngẩng đầu lên thở hổn hển.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







