Giang Xuyên áy náy vô cùng, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào bọn họ: "Lần này cho dù trời có sập xuống con cũng sẽ không đi."
Cha Tiêu hắng giọng nói: "Được, vậy giao Thanh Như cho cậu."
Giang Xuyên đã chuẩn bị tâm lý kiên trì chiến đấu lâu dài, không ngờ rằng cha Tiêu lại dễ dàng nhượng bộ như vậy, anh ta mừng rỡ: "Bác trai, lần này con nhất định sẽ không để cho hai người thất vọng."
Mẹ Tiêu còn muốn nói chuyện lại bị chồng kéo ra khỏi phòng bệnh.
"Có phải anh bị đập trúng đầu rồi không? Sao có thể đưa con gái để cho nó chăm sóc chứ? Nếu xảy ra chuyện gì anh sẽ hối hận không kịp."
"Là anh cố ý đấy."
"Hả?" Bà quan sát chồng: "Anh có ý đồ gì thế?"
"Nếu nó biểu hiện tốt, chứng minh mắt nhìn con gái của chúng ta cũng không quá kém. Còn nếu lần này nó lại bị gọi đi, như vậy cho dù anh không cần mặt mũi cũng phải giúp con gái hủy bỏ hôn sự này."
Ông vỗ vai của vợ: "Em yên tâm, anh sẽ bảo người khác để ý phòng bệnh, sẽ không để cho Thanh Như gặp chuyện không may."
Bà bực bội hất tay chồng ra: "Cho dù biểu hiện lần này của nó có tốt đến mấy em cũng sẽ không đồng ý Thanh Như qua lại với nó, người này đối với em đã không còn uy tín gì nữa rồi, chưa kể thời gian sau này còn rất dài, trong phút chốc tốt thế cũng chẳng có ích gì."
Quay đầu lại nhìn về phòng bệnh, nếu chồng đã nói sẽ sắp xếp người chú ý phòng bệnh thì nhất định ông nói được thì làm được.
"Em mau về nấu cháo đi, nấu xong thì nhanh chóng quay trở lại."
Mẹ Tiêu liên tục gật đầu: "Em đi nhanh về nhanh."
Vợ đã đi xa, cha Tiêu đẩy cửa ra: "Cậu theo tôi ra đây."
"Nhưng còn Thanh Như..."
Người cảnh vệ đứng dậy, cười nói: "Tôi sẽ trông coi đồng chí Tiêu, đồng chí Giang anh cứ yên tâm mà đi."
Anh ta lo sợ bất an đi theo sát cha Tiêu đến một góc không người.
"Bác trai."
Ông không hề vòng vo với anh ta mà đi thẳng vào vấn đề nói: "Cậu nghĩ sao về Đỗ Vãn Thu?"
"Cô ta là góa phụ, vợ của anh em cậu."
"Chồng của cô ta không chỉ có một người anh em, cậu có thấy người nào khác cũng chu đáo giống như cậu không?"
Giang Xuyên không biết phải làm sao: "Con nghĩ cứ giúp được thì cứ giúp."
Sống đến tuổi này, cha Tiêu rất hiểu bốn chữ ‘lời người đáng sợ’ là có ý gì.
"Tôi cho cậu hai sự lựa chọn, một là hủy hôn sự với Thanh Như, sau này cậu muốn quan tâm đến ai là chuyện của cậu."
"Bác trai, con không hủy hôn."
Ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Giang Xuyên: "Con gái của tôi không cho phép bị người khác bắt nạt."
Môi anh ta giật giật muốn giải thích rồi lại không biết bắt đầu nói từ đâu.
Dù sao Thanh Như thật sự chịu ấm ức.
Lần này suýt chút nữa còn xảy ra chuyện lớn.
Giống như không nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Giang Xuyên, cha Tiêu tiếp tục nói: "Lựa chọn thứ hai của cậu, cậu phải hứa sau này không được gặp Đỗ Vãn Thu nữa, sau này chuyện của cô ta đều không liên quan gì đến cậu."
"Không có nhưng nhị gì cả."
Nói xong câu này, cha Tiêu cũng không nói thêm gì nữa.
"Nên làm như thế nào, tự cậu suy xét đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

