Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 47: Đưa Tiền

Cài Đặt

Chương 47: Đưa Tiền

Anh ghét Vương Minh Phương, không chỉ vì thân phận vợ cũ của Lục Bách Xuyên, càng bởi vì lúc trước bà ta vì nhận về con mình, ở trước mặt người khác dập đầu ép Tô Tuệ, sau cùng càng là lúc Tô Tuệ bị bệnh, chửi bới nói xấu bà ấy, khiến cho bà ấy ra đi cũng không yên lòng.

Những chuyện này anh không cách nào quên được, cũng không cách nào tha thứ, càng không thể nào cùng bà ta là người một nhà.

Rời khỏi phòng cha, tâm trạng Lục Kinh Chập tốt hơn nhiều, lúc rửa mặt xong về phòng, Hạ Thanh Nịnh đã trải chăn, hai người mỗi người một đầu, không tiếp xúc gì, cũng không can thiệp lẫn nhau.

Lục Kinh Chập nhìn chăn trên giường, như có điều suy nghĩ, anh biết mình cưới cô rồi phải có trách nhiệm với cô, nhưng bây giờ trong lòng anh còn chưa chấp nhận cô, đương nhiên cũng không cách nào cùng cô thật sự có quan hệ vợ chồng, may mà cô xem như hiểu chuyện, ngoại trừ để mình ngủ lại đây, cũng không có yêu cầu quá đáng gì.

Lục Kinh Chập ngồi xuống giường, nhìn trên bàn có cốc nước tráng men, mở miệng hỏi.

“Cô rót à?”

“Ừ, buổi tối anh khát có thể uống.” Hạ Thanh Nịnh nói.

Vừa rồi lúc cô rót nước tiện tay rót luôn cho anh.

Có người trải giường chiếu, rót nước nóng, điều này khiến người luôn ở một mình trong quân đội như Lục Kinh Chập có chút không quen, do dự một lúc mới nói cảm ơn.

“Hai ngày nay cũng cảm ơn anh chăm sóc cho tôi.” Hạ Thanh Nịnh vội nói.

Hai người khách sáo như vậy, đại khái gọi là vợ chồng xa lạ.

Lục Kinh Chập uống nước xong, đi đến bên cạnh tủ quần áo, lấy ra một xấp tiền, đếm mười tờ đại đoàn kết, quay người đưa cho Hạ Thanh Nịnh.

“Chỗ này có 100 đồng, cô cầm dùng trước.”

Hạ Thanh Nịnh không nghĩ đến Lục Kinh Chập lại đột nhiên đưa tiền cho mình, do dự một lúc vẫn đưa tay nhận.

“Cảm ơn anh.”

Cô cũng không muốn giả thanh cao, trong hộp này cũng chỉ có hơn một đồng, cũng không cho phép cô giả thanh cao, cùng lắm thì về sau cải cách, cô kiếm được tiền sẽ trả cả gốc lẫn lãi cho anh.

“Về sau mỗi tháng tôi sẽ cho cô 30 đồng, cô không cần vì tiết kiệm mà không ăn cơm.” Lục Kinh Chập đi đến bên giường nói với Hạ Thanh Nịnh.

Niên đại này một tháng 30 đồng đã là rất nhiều, hoàn toàn đủ cho một người tiêu, hơn nữa còn sống rất thoải mái.

Hạ Thanh Nịnh không nghĩ đến chính mình đánh bậy đánh bạ bán thảm, thế mà mỗi tháng có thêm 30 đồng, càng khiến cô thêm kiên định ôm bắp đùi người đàn ông này, mặc dù người đàn ông này có tính cách lạnh lùng, nhưng anh thật sự cho tiền.

Hạ Thanh Nịnh gật đầu, cũng không khách sáo với anh, một lát sau cô đi đến bên cạnh ngăn tủ, lấy sổ nhỏ của nguyên chủ, vừa viết vừa nói.

“Tiền anh cho tôi, tôi đều nhớ rõ, về sau chờ tôi kiếm được tiền sẽ trả lại cho anh.”

Bây giờ trong hoàn cảnh này, cô không thể không dựa vào Lục Kinh Chập, chẳng qua chờ sau này cải cách, gió xuân thổi đến, khắp nơi trên cả nước đều là vàng, một người mang theo ký ức hiện đại như cô, kiếm tiền còn không phải dễ dàng.

Thấy cô nghiêm túc ghi chép trên sổ, Lục Kinh Chập hơi cau mày, trầm giọng nói.

“Không cần ghi lại, cũng không cần cô trả.”

Hạ Thanh Nịnh chỉ cho anh lắm tiền nhiều của, không quan tâm chút tiền đó, chẳng qua anh không quan tâm là chuyện của anh, tiền này về sau mình nhất định trả lại.

Cô tiếp tục viết, chẳng những ghi 100 đồng lần này, 80 đồng tiền mua sữa cùng với 11 đồng tiền viện phí, cô đều ghi vào.

Sau khi ghi xong, cô tắt đèn lên giường, hai người đều mặc quần áo dài tay, không biết là vì thấy xấu hổ hay đề phòng lẫn nhau.

Buổi tối Hạ Thanh Nịnh vẫn ngủ ở ngoài, để lại nhiều chỗ cho Lục Kinh Chập.

Cô nhớ mang máng tối đó cô vì ôm mà dựa vào người Lục Kinh Chập, anh tức giận xốc chăn lên bảo mình cút đi.

Anh kháng cự cùng mình tiếp xúc cơ thể như vậy, chính mình vẫn nên cách xa anh, nếu không lát nữa ngủ lại tựa vào anh, nói không chừng anh lại muốn đuổi mình ra ngoài, bây giờ mình không bị bệnh, cũng không tìm được cớ gì.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, cô nhỏ bé nằm đó, chăn mền gì hơi hở ra, Lục Kinh Chập nhìn cô cách mình rất xa, như có điều suy nghĩ.

Hình như cô thật sự đang cố gắng giữ một khoảng cách với anh.

Rõ ràng anh nên vui, dù sao cô tự mình hiểu lấy, không có suy nghĩ xấu xa gì với anh, nhưng không biết vì sao, trong lòng anh cũng không vui vẻ như trong dự đoán.

Lúc này Hạ Thanh Nịnh đã ngủ, mấy ngày nay ngủ ở trên giường nhỏ của bệnh viện thật sự không thoải mái, cũng không an tâm, cho nên một giấc ngủ này, cô ngủ rất say, sau khi tỉnh giấc, trời đã sáng.

Hạ Thanh Nịnh vô thức trở mình, lại quên đi mình cách mép giường rất gần, vừa lật một cái đã ngã xuống đất.

“Á!”

Theo cơ thể rơi xuống mặt đất, Hạ Thanh Nịnh vô thức kêu lên một cái.

Kiểu giường gỗ cũ cách mặt đất hơi xa, mông Hạ Thanh Nịnh bị ngã đến đau nhức, mặt cô nhăn lại, vừa xoa mông vừa lẩm bẩm: “Đau quá đi!”

Động tĩnh của cô đánh thức Lục Kinh Chập, vừa mở mắt ra quay đầu nhìn lại, trên giường đã không có người.

Ngay lúc anh nghi hoặc, bỗng nhiên thấy một bàn tay từ dưới giường vươn lên, sau đó thấy Hạ Thanh Nịnh từ dưới đất leo lên.

Nhìn là biết ngã xuống giường.

Hạ Thanh Nịnh thấy Lục Kinh Chập nhìn mình, có chút xấu hổ, dù sao người đã lớn như vậy, ngủ còn có thể ngã xuống giường, đúng là mất mặt.

“Ngại quá, làm ồn đến anh.” Vì che giấu xấu hổ, Hạ Thanh Nịnh cố gắng nở nụ cười, chẳng qua cô có thể cảm giác được, nụ cười này nhất định còn khó coi hơn cả khóc.

“Không sao chứ?” Lục Kinh Chập nhìn cô vẫn luôn chống nạnh, còn có vẻ mặt cười như mếu, hỏi.

“Không sao, không sao.” Hạ Thanh Nịnh vội xua tay, sau đó nhìn đồng hồ treo tường, nói.

“Anh ngủ thêm một lát đi, tôi đi làm.”

“Đi làm?” Lục Kinh Chập hơi nghi hoặc, cũng không biết cô làm ở xưởng may quốc doanh.

“Ừ, 7 giờ 30 bắt đầu làm việc.” Hạ Thanh Nịnh đáp.

Lục Kinh Chập không hỏi thêm gì nữa, Hạ Thanh Nịnh lấy bộ lao động màu xanh ra mặc vào, quần áo dài tay, màu sắc rất tối, sau khi mặc vào cả người xám xịt.

Quần áo này thật sự không đẹp, may mắn dáng dấp Hạ Thanh Nịnh xinh đẹp, cho dù mặc quần áo mộc mạc vẫn khó che lấp vẻ ngoài của cô.

Mặc xong, cô mở cửa đi ra ngoài, vừa hay gặp được Hà San San bưng chậu rửa mặt đi ngang qua.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc