Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Giáo Sinh Nhưng Trầm Mê Làm Ruộng Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Hai chữ này hung hăng chọc trúng tim đen của Lê Dạng. Ai mà chẳng muốn trường sinh? Cũng không biết hệ thống này từ đâu ra, có nguy hiểm gì không. Nhưng cô đã xuyên qua rồi, trong ký ức nguyên chủ thế giới này còn có cả sinh vật biến dị, nên cái hệ thống trường sinh này xuất hiện cũng chẳng có gì lạ.

Trước mắt, điều Lê Dạng lo lắng nhất chính là lời cảnh báo kia.

Tâm niệm vừa động, giao diện lại hiện ra. Mục "Thọ mệnh" từ *1 (ngày)* đã chuyển thành *24 (giờ)*.

Lê Dạng cảm nhận vô cùng chân thực cái gọi là "sinh mệnh đang trôi đi".

Cô lẩm bẩm: "Chờ con số này về 0, ta sẽ chết? Muốn thu hoạch giá trị sinh mệnh thì phải thu hoạch thực vật?"

Một cây, hai cây, ba cây, bốn cây... Ước chừng nhổ được một nắm nhỏ, giao diện mới có biến hóa, bắn ra một dòng chữ nhỏ:

> [Thọ mệnh +1 (giây).]

Lê Dạng: "..."

Tin tốt là: Thu hoạch cỏ dại có thể tục mệnh.

Tin xấu là: Tục từng giây một thế này thì cô làm đến chết !

Khu Hòa Khánh cỏ dại cũng không ít, nhưng Lê Dạng nhổ cỏ mất hai phút, giá trị sinh mệnh chỉ tăng 1 giây, thu không đủ chi, trạng thái rất nghiêm trọng cái loại này.

Lê Dạng tiếp tục lục lọi ký ức nguyên chủ... Ngoại ô có đồng ruộng, nhưng thế giới này không yên ổn, ra khỏi thành rất nguy hiểm, lỡ đụng phải sinh vật biến dị có tính công kích thì mạng nhỏ đi tong.

Thực vật khác trong khu Hòa Khánh chắc cũng chẳng khác gì cỏ dại... Ừm, thứ khác biệt duy nhất chính là gốc cỏ bốn lá khổng lồ kia.

Lê Dạng ngẩng đầu, nhìn về phía tán cây như chiếc dù lớn đang căng ra.

Trong ký ức nguyên chủ, đánh giá an toàn của nó rất cao. Nhưng là một người đến từ thế kỷ 21, Lê Dạng thật sự không thể hiểu nổi sao lại có cây cỏ bốn lá to thế này. Dù đánh giá an toàn cao đến đâu, nhìn nó vẫn rất nguy hiểm. Chỉ là hiện tại cô không còn lựa chọn nào khác.

Tán lá cỏ bốn lá chiếm diện tích rất rộng, nhưng thân cây không quá to, nếu có thể chặt đứt thân cây, chắc chắn sẽ tính là "thu hoạch".

Lê Dạng về nhà lục lọi một hồi, tìm được cây rìu giấu trong tủ quần áo. Đây là do bà của nguyên chủ mua để phòng thân, một già một trẻ ở nhà, lỡ có kẻ bắt nạt tới cửa còn có cái mà dọa người.

Vì thế, khu Hòa Khánh mới có cảnh tượng này: Lê Dạng chém liền tù tì hai tiếng đồng hồ.

*Phanh phanh phanh!* Trên thân cây cỏ bốn lá chỉ xuất hiện vài vết rìu nông choẹt.

Cánh tay Lê Dạng vừa mỏi vừa đau, mệt đến thở hồng hộc. Chỗ tốt duy nhất là có cái "Hệ Thống Trường Sinh" này treo mạng, dù cô lăn lộn thế nào, chỉ cần thời gian chưa hết thì sẽ không đến mức kiệt sức mà chết.

*Phanh phanh phanh!*

Lại hai tiếng nữa trôi qua.

Cư dân xem náo nhiệt kinh ngạc: "Vẫn còn chém kìa!"

"Con bé này nhìn gầy yếu mà sức dai thật!"

"Đáng tiếc đầu óc không được linh quang lắm, ha ha ha."

Trời dần tối, người xem náo nhiệt càng đông. Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng chẳng ai muốn tiến lên giúp đỡ. Giúp cái gì chứ, rõ ràng nó đang làm chuyện ngu ngốc, ai muốn làm kẻ ngốc thứ hai?

Khi Hà Tùng đến khu Hòa Khánh, đập vào mắt hắn là cảnh tượng một cô gái nhỏ đang diễn "Ngu Công dời núi".

Hắn vừa từ "Tinh Giới" ra, đi ngang qua khu này phát hiện có thực vật biến dị nên định thuận tay dọn dẹp. Hai năm nay ánh sao khuếch tán ngày càng mạnh, ngay cả nơi nguyên khí loãng như chỗ này cũng liên tiếp xuất hiện động thực vật biến dị.

Hà Tùng liếc mắt liền thấy cô gái gầy gò đang ra sức vung rìu. Bên cạnh có người vây xem, hắn nhanh chóng hỏi rõ ngọn nguồn.

Thế mà đã chém bốn, năm tiếng đồng hồ! Thể lực và sức chịu đựng thật đáng kinh ngạc!

Hà Tùng nhìn kỹ cô gái. Cô mặc chiếc áo hoodie dài tay, quần cũng rộng thùng thình, cả người gầy như cây trúc, cổ tay mảnh khảnh chẳng to hơn cán rìu là bao. Thế nhưng thần sắc cô lại bình tĩnh kiên định, hoàn toàn trái ngược với ngoại hình nhu nhược.

Không thể trông mặt mà bắt hình dong. "Chấp Tinh Giả" cũng không thiếu những tráng sĩ nhìn thì yếu đuối nhưng thực ra có thể nhổ cả cây liễu.

Đám đông dần tản đi, mọi người vốn chỉ xem cho vui, xem lâu thấy chán liền lục tục về nhà ăn cơm tắm rửa.

Hà Tùng hứng thú đứng nhìn một lát.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc