Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Giáo Sinh Nhưng Trầm Mê Làm Ruộng Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Nghe thấy điểm số, Phương Sở Vân vẫn bình thản như không, lễ phép nói: "Cảm ơn thầy."

Giáo viên hỏi lại: "Có cần kiểm tra lần hai không?"

Phương Sở Vân quyết đoán: "Không cần ạ."

Các bạn học không nhịn được vỗ tay reo hò. Quá ổn! Khí độ này của Phương Sở Vân đúng là phong phạm đại gia!

Vu Hồng Nguyên thấy thế thì hừ lạnh, khoanh tay trước ngực: "Mới 85 thôi mà."

Đàn em bên cạnh nịnh nọt: "Anh Vu, lên nghiền ép cô ta đi!"

Vu Hồng Nguyên nói: "Gấp cái gì, tôi muốn là người kiểm tra cuối cùng, tạo ra một cái kết hoàn mỹ cho buổi tổng trắc này!"

Dứt lời, hắn quét mắt nhìn quanh sân vận động, rồi đi thẳng về phía hàng dài nhất.

Đứng cuối hàng là một nữ sinh trông rất quen mắt.

"Lê Dạng?" Vu Hồng Nguyên gọi tên cô, mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Vừa nãy ở trong lớp, Lê Dạng ngồi trong góc, Vu Hồng Nguyên lại bị đám đông vây quanh nên không để ý. Họ học cùng lớp từ năm lớp 10, sau khi phân ban vẫn chung lớp, nên dù Lê Dạng nghỉ học gần nửa năm, hắn vẫn nhận ra ngay.

Trong ấn tượng của hắn, Lê Dạng là một cô gái tái nhợt, nhút nhát, ngày thường chẳng dám ngẩng đầu nhìn ai. Lúc này nghe tiếng hắn gọi, cô lại xoay người nhìn thẳng vào hắn.

Vẫn là bộ đồng phục giặt đến bạc màu, nhưng khí chất của Lê Dạng đã hoàn toàn thay đổi. Tóc đen buộc đuôi ngựa nửa đầu để lộ chiếc cổ thon dài, làn da trắng nõn oánh nhuận. Khí chất tự tin hào phóng, đôi mắt đen láy không né tránh, toát lên sự trầm ổn và bình tĩnh.

Vu Hồng Nguyên vẫn không dám tin - đây là Lê Dạng sao?

Lê Dạng thấy hắn đứng sau mình, hỏi: "Bạn Vu, cậu muốn xếp sau tôi à?"

"Ách..." Vu Hồng Nguyên không đáp mà hỏi ngược lại, "Cậu muốn đăng ký trường quân đội?"

Lê Dạng: "..." Không thì tôi đứng đây làm gì?

Vu Hồng Nguyên cũng nhận ra mình hỏi ngu, vội hỏi lại: "Chỉ số thân thể của cậu bao nhiêu? Trường hạng ba cũng phải 65 mới được đăng ký, cậu... được không?"

Trừ khi vạn bất đắc dĩ, Lê Dạng không thích nói dối, vì thế cô đáp: "Có."

Vu Hồng Nguyên hỏi chỉ số cơ thể của cô có đạt 65 điểm không, thì chắc chắn là đạt rồi.

Vu Hồng Nguyên đánh giá Lê Dạng từ trên xuống dưới, lại nói: "Trông cậu khác trước đây quá, có phải đã xin nghỉ học để đi rèn luyện không?"

Lê Dạng nói: "Đúng vậy." Đi làm kiếm tiền sao lại không phải là một loại rèn luyện chứ.

Vu Hồng Nguyên: "Hiệu quả tốt thật đấy! Là thể quán của nhà nào vậy?"

Cái gọi là thể quán chính là nơi chuyên huấn luyện mọi người nâng cao chỉ số cơ thể, có chút tương tự với phòng gym ở thế giới của Lê Dạng, nhưng cường độ huấn luyện rất lớn, người đi cũng nhiều, học phí cũng đắt hơn.

Một buổi học với huấn luyện viên riêng, nghe nói phải từ bốn chữ số trở lên.

Lê Dạng lắc đầu nói: "Tôi không có tiền, không vào nổi thể quán."

Vu Hồng Nguyên: "Ách..." Hắn nghẹn lời, lúc này mới nhớ ra điều kiện gia đình của Lê Dạng rất tệ, hình như còn thuộc diện hộ nghèo.

Lê Dạng cũng không nói thêm gì, chỉ lịch sự mỉm cười rồi quay người lại.

Chỉ là nụ cười này rơi vào mắt Vu Hồng Nguyên, lại trở thành sự cô đơn và khó xử.

Người so với người đúng là thảm thật.

Lê Dạng dùng hết toàn lực rèn luyện cũng chỉ có thể đạt 65 điểm. Còn hắn, Vu Hồng Nguyên, tuy cũng ‘nỗ lực’ rèn luyện, nhưng không thể không nói hiệu quả của Ngưng Phách đan quá kinh người, đặc biệt là khi chỉ số cơ thể dưới 80 điểm, tùy tiện cũng tăng được 10 điểm.

Điều này không giống với dự tính của Lê Dạng, cô đúng là một trong những người kiểm tra cuối cùng, nhưng người trên sân thể dục lại chẳng vơi đi chút nào.

Nguyên nhân lớn nhất chính là vị ngồi sau lưng cô.

Vu Hồng Nguyên là nhân vật phong vân của trường Hoàng Thành Nhất Trung, hắn thích thể hiện, lúc này càng dốc hết sức, muốn tỏa sáng chói lòa vào thời khắc cuối cùng.

Mọi người cũng đã nghe được tin đồn, biết hắn dựa vào Ngưng Phách đan để nâng lên 86 điểm, nhưng điểm số này có ổn định hay không thì khó nói, đặc biệt là lúc kiểm tra chính thức, vì căng thẳng mà rớt một hai điểm là chuyện quá thường tình.

Thành tích của Phương Sở Vân thì đã rõ ràng, ổn định chắc chắn ở mức 85 điểm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc