“Chuyện này còn cần phải nói sao?” Vương Phượng Kiều oán trách trừng mắt liếc nhìn anh ta.
Dương Niệm Niệm cười nói tiếp: “Vương đại tỷ đối xử với em như em ruột, ngày thường rất tốt với em.”
Bốn người nhanh chóng đi đến trước nhà Chu Bỉnh Hành, anh ta và Vương Phượng Kiều đi vào nhà, Dương Niệm Niệm và Lục Thời Thâm cũng đi vào nhà bên cạnh, lần này anh cố ý đi chậm hơn, Dương Niệm Niệm đi cùng cũng không cần cố hết sức nữa.
Lục Thời Thâm cúi đầu nhìn Dương Niệm Niệm thấp hơn mình một đoạn, chỉ cao bằng bả vai mình, lạnh nhạt nói: “Chỉ cần em có lý, không cần sợ ai, xảy ra chuyện có tôi lo.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

