Điền Thanh: “Mười mẫu? Quy mô này của cậu hơi nhỏ thì phải, tớ nghe họ hàng làm nông nói nhận thầu đất đều từ một trăm mẫu trở lên. Hay là cậu không có đủ tiền, tớ hỗ trợ cậu một chút nhé, không cần chia cổ phần, coi như cho cậu mượn.”
“Không phải vấn đề tiền bạc, chủ yếu là tớ chưa làm bao giờ, thử trước một chút xem sao đã.”
“Được rồi, nghe cậu vậy. Nhưng mà nói trước, chờ khi nào cậu thu hoạch tớ nhất định phải có phần.”
“Không thành vấn đề, không thể thiếu phần của cậu.”
“He he, chị em tốt! Ngày mai trở về cậu nhớ tranh thủ giấu gạo đi, tớ sợ cậu không giữ được đâu.”
Lâm Hoài Hạ nhíu mày: “Yên tâm, tớ vẫn còn lương thực dự trữ ở nơi khác, đủ ăn. Hơn nữa để nhân giống thì cho bọn họ mấy trăm cân là đủ rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
