Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

QUÁI ĐÀM PHÓ BẢN XÂY DỰNG TRUNG Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Dịch giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Trên diễn đàn, bài viết 《Cẩm Nang Cho Kiến Tạo Sư Mới Bắt Đầu》 vẫn tiếp tục được cập nhật. Sau phần giới thiệu cơ bản, Thế Hòa Chiến Thần tiếp tục chia sẻ thêm nhiều kinh nghiệm thực tế, cực kỳ hữu ích.

【Thế Hòa Chiến Thần s No.1】:

Thiệp này tôi đã cấm bình luận, ai cảm thấy còn điểm nào thiếu sót cần bổ sung có thể nhắn tin riêng cho tôi.

Yêu cầu cấp B trở lên mới được phép gửi tin nhắn.

【Thế Hòa Chiến Thần s No.2】:

Mấy con NPC đang được "đẩy mạnh tiêu thụ" trong mục Thương Thành thì tốt nhất đừng mua! Nếu không rõ tình huống, hỏi thẳng hệ thống đi. Tôi chỉ nói một câu:

Ngựa hoang các người không thuần hóa nổi đâu.

NPC bị Kiến Tạo Sư đuổi đi thường có vấn đề rất lớn!

【Thế Hòa Chiến Thần s No.3】:

Về vấn đề tâm lý…

Người chơi chỉ chết khi tích phân về 0, không phải chết ngay khi thất bại một phó bản.

Thực tế, ngoài phó bản còn có rất nhiều cách để kiếm tích phân.

【Thế Hòa Chiến Thần s No.4】:

Tích phân đối với Kiến Tạo Sư chủ yếu dùng để phục vụ sinh hoạt và công việc: mua đồ gia dụng, mỹ thực, đạo cụ, thuê NPC v.v…

Tân nhân thì chỉ cần biết ngần ấy.

Nhưng đừng tiêu hoang phí.

Tích phân còn có tác dụng trọng yếu về sau.

Lên tới cấp B các người sẽ hiểu rõ thôi.

【Thế Hòa Chiến Thần s No.5】:

Đừng dính dáng tới mấy cái hiệp hội này nọ!

Kiến Tạo Sư sống bằng độc lập. Tham gia hiệp hội chỉ tổ bị hố cả tích phân lẫn ý tưởng.

Nếu không may ký khế ước lung tung, đến lúc bị biến thành NPC thì chỉ có khóc không ra tiếng!

【Thế Hòa Chiến Thần s No.6】:

Phần lớn người chơi không hề biết đến sự tồn tại của Kiến Tạo Sư.

Nhớ kỹ: tuyệt đối đừng để lộ thân phận.

Điều này sẽ giúp ta có được rất nhiều quyền lợi đặc biệt trong trò chơi.

【Thế Hòa Chiến Thần s No.7】:

Người chơi nhìn nhận thế nào về phó bản và NPC?

Câu hỏi rất thú vị.

• Có người cho rằng chúng ta chỉ tồn tại để giết họ.

• Có người nghĩ chúng ta đang diễn lại một câu chuyện, nơi họ là nhân vật bị hại.

• Lại có người tin rằng chúng ta thật sự đang sống trong phó bản.

【Thế Hòa Chiến Thần s No.8】:

Biết cách khai thác hệ thống.

Nó biết rất nhiều thứ, nhưng nếu bạn không hỏi — nó cũng không nói!

[…]

【Thế Hòa Chiến Thần s No.17】:

Tôi chưa từng bị bất kỳ Kiến Tạo Sư, NPC hay hiệp hội nào gài bẫy, không ai được bôi nhọ tôi!

[…]

【Thế Hòa Chiến Thần s No.35】:

Sao nhiều A cấp lại hỏi tôi làm sao lên S cấp vậy?!

Đây là bài hướng dẫn tân thủ mà!

Nhưng thôi, tôi nói luôn để khỏi bị hỏi nữa:

Kiến tạo nhiều phó bản, kết nối thành một thế giới quan – một thành phố hoàn chỉnh — là điều kiện tất yếu để đạt cấp S.

Không thể phủ nhận, bài viết này rất hữu ích. Rất nhiều kiến thức mà Tô Thập Tam chưa từng biết, giờ đây đều được trình bày rõ ràng và dễ hiểu.

Cô nghiêng đầu hỏi hệ thống:

“Viết những thứ này, có lợi gì không?”

Dù biết giữa các Kiến Tạo Sư không có cạnh tranh trực tiếp, nhưng đồng thời cũng không có lý do gì để giúp nhau.

Trước đó cô còn nghĩ có lẽ một số người làm Kiến Tạo Sư là người tốt — nhưng giờ thì…

Không phải cô định kiến.

Ngay từ khi ký hợp đồng, hệ thống đã giải thích rất rõ:

Chỉ những cá nhân có ít nhất hai trong ba đặc điểm nổi bật là: trí tưởng tượng, tà ác, và khủng bố – mới có tư cách nhận được lời mời trở thành Kiến Tạo Sư.

Càng phù hợp với ba yếu tố đó, càng dễ được chọn.

Tô Thập Tam trầm ngâm.

Vậy là, tất cả những người như cô – đều không phải “người tốt”.

Mỗi Kiến Tạo Sư, đều từng là một loại quái vật nào đó, trong vỏ bọc con người.

Tô Thập Tam đã sớm biết: làm Kiến Tạo Sư, không ít kẻ trong số họ là người tàn nhẫn.

“Thế Hòa Chiến Thần” là một nhân vật rất có danh tiếng, hoặc phải nói rằng — trong “Khủng Bố Sinh Tồn Trò Chơi”, S cấp vốn chỉ có vài người, nên ai cũng nổi tiếng như cồn.

Chỉ cần cô hỏi đến, hệ thống lập tức đáp lời nhanh như chớp:

“Hắn đúng là người tốt đấy. Đừng nhìn ‘Thế Hòa Chiến Thần’ ở tầng số 3 khuyên mọi người đừng mang cảm giác tội lỗi… nhưng thật ra, hắn chính là kẻ có tâm lý gánh nặng nặng nhất.

Mỗi phó bản của hắn, chỉ lấy đúng một nửa số người chơi phải chết. Dù những kẻ còn lại có thể bị giết tiếp, hắn cũng chủ động buông tha.”

Tỷ lệ tử vong trên 50% là mức thấp nhất để duy trì hiệu lực phó bản. Nếu hắn liên tục giữ chuẩn xác con số đó, thì rõ ràng thực lực đã đủ để tạo đoàn diệt — chỉ là không muốn mà thôi.

Người khác nghe vậy, có thể sẽ cảm thán:

"Đúng là người nguyên tắc."

Nhưng trong đầu Tô Thập Tam, cô lại nghĩ ngay đến một điểm mấu chốt:

“Vậy người chơi chẳng phải chỉ cần cố ý giết nửa đội là có thể tự bảo vệ bản thân?”

Hệ thống hơi sững lại, sau đó bật cười:

“Cô đoán đúng đấy. Nhưng ‘Thế Hòa Chiến Thần’… không để tâm.”

Tô Thập Tam lập tức hiểu rõ:

Đây là kiểu người tự hành hạ bản thân vì lý tưởng.

Hắn chỉ quan tâm đến việc giữ cho người khác sống sót, dù cho người được cứu có tốt hay không, hắn cũng mặc kệ.

Đóng diễn đàn lại, Tô Thập Tam mở lại mục “Khu Giao Dịch Kiến Tạo Sư” để xem có ai đang rao bán đạo cụ gì thú vị không.

Dù trong danh sách “giải trí” mà bài hướng dẫn đưa ra có không nhiều thứ cô quan tâm, nhưng lục đồ trên chợ giao dịchthì đúng gu của cô.

Nếu vớ được món ngon giá rẻ, dù là người chỉ biết vui sướng khi người khác hoảng sợ như cô, cũng có thể vui vẻ cả ngày.

Cô ngồi lướt gần nửa tiếng đồng hồ, gom vài món đồ ưng ý vào giỏ hàng – nhưng… chưa đủ tiền để mua.

Đúng lúc đó, hệ thống đột nhiên kích động:

“Thập Tam! Vừa rồi ta nhận được tin từ trò chơi — phó bản của cô ngày mai sẽ được mở cho người chơi lần đầu tiên!”

Nhanh vậy sao?

Hiệu suất trò chơi cao đến mức khiến Tô Thập Tam tỉnh cả người.

Cô nhướn mày.

Hệ thống chưa dừng lại:

“Ngoài ra, ta vừa tìm hiểu được — hiệp hội Bạch Kỵ Sĩ, hiệp hội mạnh nhất ở hạ thành hiện tại, đã bắt đầu tổ chức đội thăm dò phó bản của cô.

Nếu cô muốn, có thể trực tiếp tham gia phó bản cùng họ.”

Tô Thập Tam nhìn hệ thống, khẽ nhướng mày:

“Cũng biết chủ động dữ ha.”

Ban đầu cô cứ nghĩ hệ thống này chỉ như một dạng trợ lý trí tuệ nhân tạo đơn giản, kiểu giống Siri hay Google Assistant.

Nhưng không ngờ… nó rất biết tự hành động và suy nghĩ.

Hệ thống tỏ vẻ đắc ý:

“Tất nhiên! Ta là hệ thống chuyên dụng của cô cơ mà!”

Nếu Tô Thập Tam không ký hợp đồng thành công, hệ thống này sẽ bị phân lại cho một tân Kiến Tạo Sư khác.

Nhưng giờ, cả hai đã "buộc chặt" với nhau.

Nếu Tô Thập Tam mất tư cách Kiến Tạo Sư, nó cũng sẽ bị xóa sổ.

Vì thế, nó phải toàn tâm toàn ý phục vụ cô — không thể khác được.

“Vậy cô có muốn không?”

Hệ thống làm đôi mắt đỏ như máu của mình chớp chớp, cố tỏ vẻ dễ thương.

Nhưng Tô Thập Tam liếc qua, lạnh nhạt như cũ.

Một con mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, dù có chớp kiểu gì đi nữa cũng không thể đáng yêu nổi.

Ngược lại… còn hơi rợn rợn.

“Đừng có giả nai. Không đi.”

Hệ thống không thất vọng, chỉ tò mò:

“Tại sao không?

Rất nhiều Kiến Tạo Sư khi gặp đội người chơi mạnh, đều chọn tự mình nhập vai NPC, để có thể dẫn đường chính xác, tăng khả năng đoàn diệt.

Cô không muốn sao?”

Tô Thập Tam chậm rãi nhắm mắt, dựa đầu vào ghế:

“Trừ khi các ngươi tạo bản sao quá cẩu thả,

bằng không… ta không cần phải ra mặt.”

Phó bản mà cô tạo lần này, tầng cốt lõi vốn đã được thiết lập rất chặt chẽ:

Chỉ cần tiếp xúc lâu với “Tô Thập Tam NPC” là sẽ bị ô nhiễm san giá trị.

Dù không phải bản thân cô diễn, bản sao NPC cũng sẽ tự động làm đúng nhiệm vụ, hướng dẫn người chơi đi đến chỗ chết.

Hơn nữa, phó bản của cô dựa vào thiết kế quy tắc để diệt người, không cần nhiều đến kỹ năng diễn xuất của NPC.

Hệ thống trôi lơ lửng, suy nghĩ trong chốc lát, rồi lại hỏi:

“Vậy cô có muốn xem thử tình huống cụ thể khi người chơi bước vào phó bản không?”

“Đương nhiên.”

Tô Thập Tam không hề do dự. Trước đây khi còn là biên kịch phim kinh dị, cô đã quen với việc xem lại tác phẩm của chính mình.

Hiện giờ, với vai trò Kiến Tạo Sư, cô càng hào hứng theo dõi phó bản do chính mình tạo ra, xem nó phát huy được hiệu quả đến mức nào.

Lần trước tuy từng trực tiếp trải nghiệm, nhưng bởi vì thân đang ở trong “ván cờ”, nên rất nhiều chi tiết không thể quan sát kỹ.

Rất nhiều điều chỉ khi đứng ở góc độ “toàn cảnh Thượng Đế” mới nhìn ra được lỗ hổng hay thiếu sót.

Sáng hôm sau, Tô Thập Tam đúng giờ ngồi trước màn hình lớn, ôm một hộp bắp rang bơ trong lòng, vô cùng háo hức:

“Bắt đầu chưa?”

“Bắt đầu rồi!”

Hệ thống hưng phấn xoay vòng quanh cô mấy vòng. Sau đó, tò mò hỏi:

“Không phải tư liệu nói cô là người thiếu cảm xúc sao?

Tại sao tôi không cảm thấy gì hết vậy? Trông cô chẳng khác gì người bình thường!”

Ngoài việc lúc thiết kế phó bản thì sáng tạo đến đáng sợ, và đôi lúc lạnh lùng cực điểm, thì nhìn tổng thể, Tô Thập Tam là một người rất… bình thường.

Nếu không biết trước thân phận, e rằng chẳng ai phát hiện ra cô có “vấn đề”.

Tô Thập Tam vẫn mỉm cười như cũ, thản nhiên đáp:

“Tôi chỉ không cảm nhận được cảm xúc ngoài sợ hãi mà thôi.

Nhưng thế thì sao? Bộ đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi hả?

Không phải ai vô cảm cũng sẽ trở thành tội phạm hoặc thiên tài lập dị đâu.

Có rất nhiều người giống tôi — chúng tôi chỉ lặng lẽ tồn tại, như bao người bình thường khác.”

Đối với cô, điều đó chưa từng ảnh hưởng đến cuộc sống.

Cô có thể không hiểu được nỗi buồn hay niềm vui của người khác, nhưng vẫn bắt chước chúng một cách hoàn hảo.

Và quan trọng nhất — cô vẫn tìm được niềm vui riêng, dù cách tìm vui đó không phù hợp với lẽ thường.

“Tôi sống rất ổn.”

Đơn giản như vậy.

Nói xong, cô lại quay ánh mắt trở về màn hình lớn.

Trên màn hình, sáu người chơi đã sẵn sàng.

Dưới sự dẫn dắt của NPC Thập Tam, bọn họ tiến vào căn nhà.

Hiển nhiên, họ đã nghiên cứu kỹ quy tắc phó bản từ trước và lên kế hoạch kỹ càng.

Một người đàn ông mang theo máy quay, chủ động nắm tay NPC Thập Tam và dắt vào phòng học.

Những người còn lại thì chia nhau nhiệm vụ:

• Một người giám sát màn hình phát từ camera.

• Hai người chuẩn bị bữa trưa.

• Người cuối cùng thì lục soát phòng khách, tìm kiếm manh mối.

Vừa liếc qua một cái, Tô Thập Tam đã cảm thấy chán nản:

“Muốn dùng mưu mẹo à? Các người đánh giá ta thấp quá rồi.”

Hai chiếc camera kia rõ ràng là đạo cụ có chức năng truyền hình ảnh theo thời gian thực.

Những người ở ngoài có ý định giám sát trạng thái của người đang ở cùng NPC, để nếu có dấu hiệu bất thường thì lập tức rút người ra.

Nghe qua thì có vẻ là kế hoạch khôn ngoan — tận dụng hiệu quả chỉ số san giá trị của từng người.

Nhưng vấn đề là: Cô chẳng lẽ không đoán được chuyện này?

Một phó bản được mở công khai, chắc chắn sẽ gặp vô số người chơi thông minh.

Nếu ngay từ đầu mà cô không xử lý triệt để các “lỗ hổng tiềm ẩn”, thì sao đủ tư cách tồn tại lâu dài?

Ô nhiễm san giá trị — không phải chỉ lây qua tiếp xúc trực tiếp.

Nó có thể truyền qua âm thanh và hình ảnh.

Bọn họ phát trực tiếp hình ảnh học tập của NPC từ phòng ngủ ra ngoài phòng khách?

Rất tốt — chẳng khác nào tự tay mang ô nhiễm vào giữa đội hình.

“Không cần đoán cũng biết kết cục.”

Tô Thập Tam bình thản đưa một viên bắp rang vào miệng, khẽ nhai.

“Bọn họ — chết chắc rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc