Thật ra, sáng nay tôi mới biết mình bị bệnh.
Lúc chuẩn bị bánh sinh nhật cho Cố Hoài với tâm trạng đầy phấn khởi, anh ấy giật lấy nguyên liệu trong tay tôi, thẳng tay ném vào thùng rác.
“Đừng làm nữa, tôi không thích ăn.”
Rõ ràng trước đây anh rất thích mà.
Tôi rụt rè hỏi: “Cố Hoài, anh đang giận à?”
Anh cúi đầu, đưa chiếc cà vạt vào tay tôi: “Hạ Hạ, thắt cà vạt giúp tôi.”
Lời còn chưa nói hết, tôi bỗng nhiên mất kiểm soát.
Tôi bối rối đứng đằng sau anh, bàn tay chân luống cuống: “Cố Hoài, tôi... tôi không biết mình làm sao nữa...”
Anh vào nhà tắm rửa tay đi rửa tay lại nhiều lần, cuối cùng mới nói: “Cô bệnh rồi.”
Lúc nói ra câu ấy, trên gương mặt anh hiện rõ sự chán ghét không che giấu.
Tôi nghĩ, nếu không phải vì tôi đã cùng anh trải qua biết bao gian khổ, chắc Cố Hoài đã sớm muốn chia tay với tôi rồi.
Sau khi Cố Hoài đi làm, tôi mất một thời gian dài mới chấp nhận được sự thật rằng mình đã bệnh. Trong lòng đầy bất an, đến trưa, tôi chạy đến công ty tìm anh.
Nhưng dưới tòa nhà công ty, tôi lại nhìn thấy Hứa Thanh Ninh.
Cô ta như vừa bị ngã, trên người đầy bùn đất, khoác trên vai chiếc áo khoác đắt tiền của Cố Hoài.
Ánh mắt nhìn anh đầy lưu luyến.
Cố Hoài giả vờ lạnh lùng, nhưng khi Hứa Thanh Ninh cúi đầu, ánh mắt anh lại lặng lẽ nhìn cô, như đang chìm vào dòng suy nghĩ miên man.
Và sau đó, mọi chuyện tối nay đã xảy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)

Rat hay vo y nghia p
Khóc hết nước mắt
Hay rất hay