Lý Tư gật đầu, vẻ mặt tràn đầy nghĩa hiệp: "Tôi biết chứ, thế nên tôi mới âm thầm đem những chiếc ví mà gã đã ăn cắp được lén nhét trả lại cho khổ chủ đấy thôi."
Đội trưởng Trương: Cậu đang lải nhải cái quái gì vậy!
Đội trưởng Trương vốn định lớn tiếng quát lên như thế, nhưng xui nỗi những gì Lý Tư nói lại là sự thật. Lực lượng cảnh sát khám xét nhà anh, quả thực không thu giữ được bất kỳ tang vật nào.
"Tôi xin lấy nhân cách ra đảm bảo, tôi chưa từng làm bất cứ chuyện gì vi phạm pháp luật. Nếu anh vẫn cố chấp muốn phạt tôi, thì làm luôn đi."
Lý Tư chìa hai tay đặt lên bàn, bày ra cái điệu bộ "anh hùng xả thân vì nghĩa".
Im lặng một lúc lâu, Đội trưởng Trương đứng dậy.
Anh ấy đành phải thừa nhận sự thất bại của mình trong lần thẩm vấn này.
"Lần này coi như cậu ăn may thoát được. Nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng, chắc chắn cậu vẫn còn giấu giếm điều gì đó chưa khai."
Anh ấy nghiêm giọng cảnh cáo Lý Tư: "Tốt nhất là đừng có tự chuốc lấy rắc rối, tôi ghim cậu rồi!"
Mười phút sau, bên ngoài Cục Cảnh sát.
Lý Tư mua một bát mì, rồi tìm một con hẻm nhỏ ngồi xổm xuống đất húp xì xụp.
Anh sắp chết đói đến nơi rồi, thẩm vấn bắt đầu từ mười giờ sáng, quần quật đến tận tám giờ tối mới chịu thả người.
Đang ăn ngon lành, Lý Tư chợt thở dài một hơi.
Hiện tại, Lý Tư đã nhận được hai khuôn mẫu: [Kẻ sát nhân - cập độ thường] và [Siêu trộm - thần sầu].
Đối với Lý Tư, cái hệ thống này đúng chuẩn "gân gà" bỏ thì thương mà vương thì tội.
Dù sao thì bây giờ cũng là thời đại xã hội văn minh hiện đại rồi, camera an ninh giăng đầy đường. Phạm tội chắc chắn mười mươi sẽ bị còng đầu, những kẻ lọt lưới chỉ là số ít trường hợp cực kỳ hiếm hoi mà thôi.
Hơn nữa nó còn đi kèm với một tác dụng phụ vô cùng chí mạng. Sau khi tải "khuôn mẫu tội phạm", hành vi và suy nghĩ của anh cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi khuôn mẫu đó một cách vô thức.
Tuy chưa đến mức thái quá là lôi kéo anh đi giết người thật. Nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ mang lại cho cuộc sống thường ngày của Lý Tư muôn vàn rắc rối rồi.
"Phiền phức thật đấy..." Lý Tư vò đầu bứt tai.
Thế nhưng có vò đến hói cả đầu thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Lý Tư đứng dậy, quyết định bắt xe về nhà.
Tuy nhiên lúc này đã là nửa đêm, người đi đường thưa thớt vắng vẻ. Anh đứng đợi chán chê, cuối cùng mới thấy một chiếc xe chạy ngang qua.
Chiếc xe nọ dường như cũng chú ý tới Lý Tư, nên cũng từ từ giảm tốc độ, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt anh.
Cửa sổ xe hạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt béo tròn: "Người anh em, đi đâu thế?"
Lý Tư nhoài người ngó vào, phát hiện bên trong xe ngoại trừ tài xế ra thì còn có bốn người nữa, gồm ba nam một nữ, trên tay ai nấy đều ôm lỉnh kỉnh các loại thiết bị quay phim chụp ảnh.
Trông có vẻ như họ là nhân viên của đài truyền hình.
"Tôi muốn về nhà." Lý Tư đáp.
Chẳng biết có phải vì khuôn mặt của Lý Tư quá đẹp trai hay không, hoặc cũng có thể đơn thuần chỉ là do họ tốt bụng, mấy người bọn họ bàn bạc chớp nhoáng vài câu rồi quyết định cho Lý Tư đi ké xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
