Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi không nói gì.
"Trưa nay cùng ăn cơm nhé."
"Lâm Anh có đi không?"
"Ừ, vẫn là cùng với nhóm người đó."
"Vậy tôi không đi đâu, mọi người cứ ăn đi."
"Tiết Lê, em..."
Tôi không đợi anh ta nói hết câu, trực tiếp cúp máy.
Tống Kỳ An dĩ nhiên là sẽ không chủ động cúi đầu xin lỗi.
Còn tôi, cũng sẽ không còn vì Lâm Anh...
...mà tủi thân rơi nước mắt nữa.
Buổi tối, vòng bạn bè của Lâm Anh bắt đầu tràn ngập tin nhắn.
Hầu như trong mỗi bức ảnh, mỗi đoạn video ngắn.
Cô ta đều ngồi sát rạt bên cạnh Tống Kỳ An.
Có người like và bình luận.
Lâm Anh trả lời bên dưới: "Cưng à, đừng để ý đến những lời nói đó."
"Chỉ những kẻ có mắt bẩn, lòng bẩn mới nhìn người khác cũng thấy bẩn."
"Tôi và Tống Kỳ An quen nhau từ hồi còn mặc tã, tình bạn thuần khiết thôi mà?"
"Nói nhỏ cho bạn biết, hình mẫu lý tưởng của tôi là kiểu như Chu Cẩn Tây."
Bình luận này nhanh chóng bị xóa đi.
"Chu Cẩn Tây..."
"Tiết Lê, cô và Tống Kỳ An đang yêu nhau, có thể đừng làm phiền tôi nữa được không?"
Không hiểu sao, trong giọng nói lạnh lùng của anh dường như có một chút tức giận.
Tôi không nhịn được cắn môi.
Bị cơn giận không rõ lý do của anh kích thích, tôi bỗng chốc có thêm dũng khí.
"Cái đó, Chu Cẩn Tây, tôi tìm anh có việc khác."
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
"Chuyện gì?"
"Chính là, hôm qua lúc video call, tôi thấy trên giường anh có một cái váy."
"Hình như là cái váy tôi làm mất."
"Anh... có thể trả lại cho tôi được không?"
Nói xong, tôi nín thở.
Cả nhịp tim dường như cũng ngừng lại.
Có lẽ đây chỉ là một sự hiểu lầm.
Chỉ là tôi nhìn nhầm.
Nhưng Chu Cẩn Tây đột nhiên lên tiếng.
"Xin lỗi."
"Váy bị bẩn, tôi giặt sạch sẽ trả lại cho cô, được không?"
Trong đầu tôi ong lên một tiếng.
Một lúc sau, tôi mới khẽ đáp: "Ừm, vậy khi nào giặt xong thì anh gọi cho tôi."
Đêm ấy tôi mơ đủ thứ chuyện linh tinh.
Là kiểu mà kể ra sẽ bị che mờ hết.
Mỗi giấc mơ, Chu Cẩn Tây đều dựa vào đầu giường, để trần nửa người trên.
Cơ bắp săn chắc màu mật ong, cuồn cuộn nổi lên.
Mạch máu trên cánh tay nổi rõ đầy gợi cảm.
Anh ấy hơi ngửa mặt, yết hầu trượt lên xuống dữ dội.
Chiếc váy hai dây của tôi bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay, nhăn nhúm thành một cục.
Cuối cùng, anh ấy khàn giọng gọi tên tôi, hết lần này đến lần khác.
Khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, toàn thân tôi nóng bừng.
Váy ngủ ướt đẫm mồ hôi.
Ga trải giường cũng hơi ẩm ướt, dính dính.
Tôi ngồi dậy, liền kéo ga giường ra định đem đi giặt.
Nhưng lại cảm nhận rõ ràng sự khác lạ của cơ thể.
Đó là một phản ứng kỳ lạ, chưa từng xuất hiện ngay cả khi hôn Tống Kỳ An.
Tôi không nhịn được đưa tay lên, dùng mu bàn tay mát lạnh áp vào mặt.
Thật là điên rồi.
Chu Cẩn Tây hẹn tôi gặp mặt ở hồ nhân tạo.
Chín rưỡi tối.
Ven hồ chẳng mấy ai, vì muỗi rất nhiều.
Anh đưa túi giấy cho tôi, lại một lần nữa xin lỗi.
Không xa có đèn đường.
Ánh đèn cao cao rọi xuống mặt hồ lấp lánh.
Ánh sáng theo gợn sóng rung rinh, giống như những viên đá nhỏ trong ly trà chanh đá va vào thành cốc.
Tôi nhận lấy túi, nắm chặt.
Bầu không khí bỗng trở nên ngượng ngập, gió đêm như ngừng lại.
Tôi vừa định lên tiếng để quay về.
Bỗng nhiên bắp chân trần lại vừa ngứa vừa đau.
Tôi vội vàng cúi người xua tay đuổi lũ muỗi.
Vừa đứng thẳng dậy, lại bị đốt.
Chỉ đành lại cúi xuống xua đuổi.
Chu Cẩn Tây bỗng gọi tôi: "Tiết Lê."
"Hửm?"
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, vẫn chưa hoàn hồn.
Anh đã ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân tôi.
"Sắp sang thu rồi, muỗi rất độc, phải bôi thuốc ngay."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


