Cẩm y công tử liêntục liếc mắt đưa tình với Tiêu Vận nhưng nàng lại không thèm quan tâmhắn, vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa mân mê đầu ngón tay của mình.
Vị công tử này thấy vậy không khỏi có chút thất vọng, ánh mắt khắp đảoquanh, vừa vặn rơi xuống trên người Hoàng Bắc Nguyệt vừa từ cửa bướcvào, toàn thân bạch y như tuyết đầu mùa, thanh lãnh phiêu dật.
Nhan sắc tuy không phải là cực phẩm nhưng nhờ vào một thân trang phục đắt tiền, cũng coi như rực rỡ mỹ lệ, hơn nữavẫn còn cái danh thiên tài Triệu hoán sư, càng làm cho nàng có một loạithanh cao ngạo khí, quả thực chính là nữ thần trong lòng nam nhân.
Hoàng Bắc Nguyệt cùng Tiêu Vận, một cái thanh lệ thoát tục, một cái đoantrang diễm lệ, quả là hai mỹ nhân có hai vẻ đẹp trái ngược nhau.
Chỉ có điều Hoàng Bắc Nguyệt là một tên phế vật, bộ dạng có đẹp hơn nữa cũng vô dụng, nữ nhân phải như Tiêu Vận mới có tư vị.
Cẩm y công tử trong lòng trong lòng thầm so sánh, ánh mắt nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt mang theo vài phần trào phúng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngay cả nửa ánh mắt cũng không thèm nhìn hắn, đi tới tiềnsảnh xong liền ngồi xuống cạnh Đại tiểu thư Tiêu Linh, không nói tiếngnào, giống như trong căn phòng này không có ai tồn tại hết vậy.
Tiêu Viễn Trình sắc mặt trong nháy mắt trở nên âm trầm, trong mắt thoánghiện lên vẻ chán ghét, chỉ có điều hiện tại có khách quý nên không tiệnphát tác, đành phải hướng tên trung niên nam tử mập mạp kia nói:
” Để An quốc công chê cười rồi, đây là tiểu nữ Bắc Nguyệt. ”
An quốc công nghe xong con mắt nhỏ như hạt đậu gắng sức trợn to nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, ha ha nở nụ cười: ” Vị này chính là Bắc Nguyệt quận chúasao? Quả nhiên dung mạo giống hệt Huệ Văn Trưởng công chúa năm đó, dung mạo tựa thiên tiên a! ”
An quốc công là người có quyền thếnhất ở Nam Dực quốc, tổ tiên tích đức, đời sau cũng không chịu thua kém, Công tước tước vị vẫn bảo lưu đến nay.
An quốc công này mặcdù là một tên béo nhưng tâm tư vô cùng tinh tế giảo hoạt, từ khi kế thừa An quốc công tước vị đã đem mấy vị thiên kim trong phủ gả đi để mờichào môn khách. Bởi vậy hiện tại dưới tay hắn cao thủ như mây, thậm chícó một vị cửu tinh trung cấp Triệu hoán sư! Thực lực như thế có thểcùng với Thái tử điện hạ sánh vai, chỉ tiếc là không có triệu hoán đượcLinh thú mạnh như Thái tử.
Hiện nay Thế tử của An quốc công,cũng chính là vị cẩm y công tử kia, mười chín tuổi đã đạt đến trình độTứ Tinh cao cấp, coi như thành tựu không nhỏ!
Nghe An quốccông khích lệ tên phế vật của gia tộc, Cầm di nương nở nụ cười, nũng nịu nói: “Đúng vậy a, có được vẻ đẹp của Trưởng công chúa, lại không cóđược tài hoa của nàng, đáng tiếc a! ”
An quốc công ha ha cười, cả thân hình mập mạp đều run rẩy lên, phụ họa nói: ” Đáng tiếc, thật đáng tiếc! ”
Nếu như vị Bắc Nguyệt quận chúa này có một chút thực lực, cho dù không sánh được với Tiêu Vận nhưng cũng coi như là tốt rồi. Dù sao sau lưng nàngkhông chỉ có uy danh của Trưởng công chúa, mà vẫn còn có Thái hậu cùngHoàng Thượng che chở a.
Nếu Trưởng công chúa còn sống, nàngdù là phế vật cũng chẳng sao, nhưng Trưởng công chúa chẳng may đã quađời, phế vật này còn có công dụng gì nữa?
” An quốc công, việc ngài vừa mới nói…… ” Tiêu Viễn Trình liếc nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một cái, chậm rãi nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


