Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phượng Hoàng Vu Phi Chương 23 Đi Trước Một Bước (1)

Cài Đặt

Chương 23 Đi Trước Một Bước (1)

Vệ Thanh Ca vừa trở về Thanh Tâm uyển, thấy cửa viện mở rộng, trong viện có khoảng mười mấy thị nữ đứng cúi đầu một loạt. Từ lúc nàng sống tại Thanh Tâm uyển đến nay chưa từng thấy náo nhiệt như vậy. Nàng nhẹ nhàng cười cười, nhấc chân vào viện.

Vệ Thanh Ca vừa bước vào, liền nghe thấy Bích Khê cao giọng hô: “Ai nha tiểu thư, ngài đã trở lại rồi.”

Bích Khê bước nhanh lên nắm chặt lấy tay Vệ Thanh Ca nói: “Mỗi ngày đều ngóng trông ngài trở về, tiểu thư làm ta nhớ quá đi mất.”

Là muốn nàng trở về cầu xin cho Vệ Thanh Liên thì đúng hơn, Vệ Thanh Ca lạnh lùng cười khẩy trong lòng, nắm lấy tay Bích Khê nhẹ giọng nói: “Ta cũng rất nhớ ngươi, thương thế tốt hơn chưa?”

Nhắc tới thương thế, Bích Khê nghĩ đến mấy ngày trước Vệ Thiên cầm roi da đánh ả, nụ cười liền cứng ngắc lại, Vệ Thanh Ca ra vẻ chưa nhìn thấy biểu tình biến hóa của ả, vòng qua đám thị nữ đi vào phòng.

Thị nữ thấy Vệ Thanh Ca đến, tất cả đều cúi người, chắp tay lễ nói: “Nhị tiểu thư.”

Vệ Thanh Ca ừ một tiếng, nhấc chân vào cửa. Vào đến nơi nàng mới hiểu vì sao những thị nữ đó đứng ở trong viện của minh. Chỉ thấy mẹ đẻ của Vệ Thanh Liên là Nhạc Phượng Nghi đang ngồi ở trên ghế uống trà, Thượng Tuyết đứng ở một bên cẩn thận hầu hạ, ngay cả Vệ Tây Hà khi nàng vừa trở về Vệ phủ mới gặp một lần giờ phút này cũng bầu bạn ở bên người Nhạc Phượng Nghi.

Nhìn tình cảnh này, Vệ Thiên hạ quyết tâm muốn trừng phạt Vệ Thanh Liên một phen, nhưng mức độ phạt nặng hay nhẹ lại nằm trong tay chính mình.

Nhạc Phượng Nghi thấy Vệ Thanh Ca trở về, lập tức đứng lên, mang theo vài phần lấy lòng cười, nhẹ giọng nói: “Thanh Ca, con đã trở lại.” Lời nói vừa dứt, bà chuyển sang buồn bã: “Con gái của ta vẫn còn ở phòng chứa củi, căn phòng đã bị lão gia khóa chặt”.

Nhạc Phượng Nghi là chủ mẫu của Vệ gia, đối xử với bất kỳ kẻ nào trong phủ đều mang theo vài phần xa cách, bỗng giờ phút này lại tươi cười thân thiết với Vệ Thanh Ca, Vệ Thanh Ca tất nhiên là hiểu nguyên do, chắc chắn là vì Vệ Thanh Liên. Vệ Thanh Ca dịu dàng cười cười với bà, đỡ Nhạc Phượng Nghi lại ngồi xuống, lúc này mới nói: “Làm ngài sợ hãi, là Thanh Ca không đúng. Ngài trước tiên chờ ở đây một lát, Thanh Ca đi phòng củi tự mình mang đại tỷ trở về.”

Nhạc Phượng Nghi trừng lớn con ngươi nhìn Vệ Thanh Ca, làm như không tin chuyện này giải quyết dễ dàng như vậy, ngày ngày bà tới Thanh Tâm uyển, chính là muốn cho tất cả mọi người ở Vệ phủ biết Vệ Thiên sở dĩ nhốt Thanh Liên ở phòng chất củi đều là vì nhị tiểu thư không thân chẳng quen này.

Nhưng hôm nay bà còn chưa nói gì, Vệ Thanh Ca liền chủ động nói muốn đi mang Vệ Thanh Liên trở về……

Vệ Thanh Ca lễ phép dịu dàng, làm Vệ Tây Hà cũng kinh ngạc không thôi, nàng chớp chớp mắt, hồi lâu không nói nên lời.

Vệ Thanh Ca quét mắt trên bàn trà dặn dò: “Mang chút điểm tâm ngọt cho phu nhân và tiểu thư, cho dù ta không ở trong viện, cũng không thể lơ là.”

Trong lòng Thượng Tuyết bất bình, Từ lúc Vệ Thanh Ca rời phủ, đêm đó Vệ Thanh Liên bị nhốt vào phòng chất củi, đại phu nhân và tam tiểu thư thường thường muốn tới Thanh Tâm uyển ngồi, mà đã ngồi là ngồi cả ngày.

Do Vệ Thanh Ca tính tình quạnh quẽ, Vệ Thiên vẫn chưa an bài thị nữ vào Thanh Tâm uyển, cho nên chỉ có hai người nàng cùng Bích Khê.

Nhưng Bích Khê nhiều ngày luôn bị đại phu nhân phái đi phòng chất củi đưa cơm cho Vệ Thanh Liên, đi đưa đã vài canh giờ không trở lại. Việc hầu hạ đại phu nhân và tam tiểu thư đương nhiên nhiên đều là một mình Thượng Tuyết làm.

Đại phu nhân muốn uống trà đặc nóng, tam tiểu thư thích thanh đạm, lúc ban đầu nàng cứ pha theo khẩu vị hai người, lại bị hai người quở trách một phen, nói trà pha không ngon… Sau nàng mới hiểu được, hai người này chính là gây khó dễ.

Hiện giờ lại bị Vệ Thanh Ca quở trách vài câu, nàng trầm khuôn mặt đứng bất động tại chỗ, nàng là do lão gia an bài hỗ trợ Vệ Thanh Ca hoàn thành nhiệm vụ, hoàn toàn không phải đấu đá cùng đám nữ tử.

Vệ Thanh Ca thấy sắc mặt Thượng Tuyết không tốt, thở dài một tiếng, hướng đến Nhạc Phượng Nghi và Vệ Tây Hà xin lỗi: “Thượng Tuyết mới đi theo con mấy ngày, con còn chưa kịp dạy cô ấy quy củ đã vội đi gặp mẫu thân, bởi vì thời gian cấp bách, con mới chưa kịp chào hỏi cùng hai vị. Còn mong phu nhân cùng Tam muội thông cảm… Còn về Thượng Tuyết, chờ con mời Thanh Liên tỷ tỷ về, sẽ dạy dỗ cô ấy thật tốt, hai người xem như vậy thế nào?”

Nhạc Phượng Nghi vừa nghe Vệ Thanh Ca rời khỏi Vệ phủ là được Vệ Thiên phê chuẩn, nào dám nói gì, lại nghe thấy nàng muốn đi mang Vệ Thanh Liên trở về, trong lòng vui sướng không thôi, gật gật đầu cho phép nàng đi.

Nhạc Phượng Nghi đã đồng ý, Vệ Tây Hà tất nhiên là không thể làm khó Vệ Thanh Ca nữa, trong lòng khó tránh khỏi tức giận, lại chỉ có thể nhẫn nhịn trong lòng.

Nhạc Phượng Nghi thu hồi vẻ mặt tươi cười vừa rồi, nghiến răng ken két nói: “Đi trước một bước.”

Vệ Tây Hà càng khó hiểu: “Thế nghĩa là gì?”

Có nghĩa là gì? trong lòng Nhạc Phượng Nghi cười khẩy, bà muốn thông qua Vệ Thanh Liên bị giam ở phòng chứa củi khiến Thanh Ca bị bêu xấu thanh danh ở Vệ phủ, làm mỗi người ở Vệ phủ nhìn thấy nàng đều mắng nàng đoạt địa vị tiểu thư ở Vệ gia.

Nhưng Vệ Thanh Ca lại đánh đòn phủ đầu, vừa tới liền hạ thấp tư thái tự mình đón Vệ Thanh Liên ra, hành động này tất làm cho mọi người ở Vệ phủ ca tụng, tán dương nàng lòng dạ rộng lớn.

Bà cho rằng Vệ Thanh Ca chẳng qua là thiếu nữ mới lớn, nhưng chuyện hôm nay làm bà bừng tỉnh, nếu hôm nay không trừ nữ tử này, ngày sau tất thành họa lớn.

Nghĩ đến việc này, mắt Nhạc Phượng Nghi lộ ra vẻ hung ác, Vệ Tây Hà thấy bà như vậy, khóe miệng không kìm được nhếch lên.

Vệ Thanh Ca, ngươi cho rằng có cha yêu thương liền có thể ở trong phủ muốn gì được nấy sao, nhiều người muốn ngươi chết như vậy, hiện tại chớ có đắc ý quá sớm.

Vệ Thanh Ca ra Thanh Tâm uyển, thấy Thượng Tuyết chậm rì rì đi tới, trong tay ngắt một cành dương liễu, như là không tìm được chỗ trút giận, cứ hung hăng dứt đứt từng lá dương liễu, bộ dáng như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó. Nàng không nhịn được bật cười.

Tâm trạng Thượng Tuyết cực kém, thấy Vệ Thanh Ca cố tình vui vẻ không thôi, trong lòng càng bực bội, vứt cành dương liễu xuống mặt đất dậm dậm chân thật mạnh.

Vệ Thanh Ca lộn trở lại vỗ vỗ vai Thượng Tuyết nói: “Không cần tức giận, không phải nói muốn giúp ta thành chuyện lớn sao. Nếu ngươi để ý việc nhỏ như vậy, sao ta dám trông cậy vào ngươi giúp ta thành nghiệp lớn.”

Thượng Tuyết mày liễu dựng ngược, cả giận nói: “Ta là giúp ngài trở thành chính phi của nhị điện hạ, chứ không phải muốn giúp ngài ở Vệ phủ ngày đêm tranh đấu với đám nữ nhân. Ta có thể giúp ngài giết người phóng hỏa, thế mà ngài lại sai ta chu toàn đám nữ tử ấy, hầu hạ bọn họ uống trà ăn cơm, ta không làm được.”

Nghe Thượng Tuyết nói xong, Vệ Thanh Ca ý cười càng thêm rõ ràng: “Ngay cả nữ tử Vệ gia ngươi cũng không thoát khỏi được, nói gì đến nữ tử trong cung.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc