Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phượng Hoàng Vu Phi Chương 16 Phong Hoa Tuyết Nguyệt (5)

Cài Đặt

Chương 16 Phong Hoa Tuyết Nguyệt (5)

Vệ Thanh Ca lắc lắc đầu nói: “Nương ruột thì mới đánh con, nếu người không đánh không mắng, con mới thật sự sợ hãi. Nương, trên thế giới này chỉ còn hai ta sống nương tựa lẫn nhau, nương không thể không cần con.”

Tiết phu nhân gật gật đầu đáp ứng, từ lúc Vệ Thanh Ca trở lại Vệ phủ chưa được nghỉ ngơi một đêm trọn vẹn, hiện giờ ở bên cạnh Tiết phu nhân trở nên rất buồn ngủ, thoáng chốc đã nhắm mắt ngủ.

Tiết phu nhân thấy khóe miệng Vệ Thanh Ca mang theo ý cười nhạt, nhớ tới bộ dáng nàng ngấu nghiến ăn cơm liền cảm thấy chuyến trở về của Vệ Thanh Ca hơi không thích hợp, như thể coi bữa cơm là lần ăn cuối cùng.

Bà rón ra rón rén đứng lên, mặc quần áo cẩn thận mở cửa ra ngoài.

Vệ Thanh Ca rất thính ngủ, khi Tiết phu nhân đứng dậy thì nàng đã tỉnh lại.

Nàng nghi hoặc hướng đi của Tiết phu nhân, liền mặc quần áo bám theo.

Thấy Tiết phu nhân nhẹ nhàng gõ cửa phòng Vệ Mang, sau đó không lâu Vệ Mang mở cửa mời Tiết phu nhân vào.

Vệ Thanh Ca nghĩ nghĩ, chung quy vẫn tiến lên phía trước, đứng cạnh cửa tinh tế nghe đối thoại của hai người trong phòng.

“Mang nhi, cháu khác bọn họ, cháu có thể nói cho Dì chuyện của Thanh Ca mấy năm nay được không?”

Người nói chuyện là nương, Vệ Thanh Ca dựa vào cửa nghe Tiết phu nhân quan tâm đến mình, nàng không lo lắng Vệ Mang sẽ nói những lời không nên nói, bởi vì Vệ gia muốn nàng là quân cờ, nếu giờ phút này làm hỏng thứ có thể kiềm chế quân cờ thì quân cờ tất sẽ không mặc kệ thứ đó.

Vệ Thanh Ca ngẩng đầu nhìn nửa vầng trăng trong viện, chỉ cảm thấy ánh trăng đêm nay là đẹp nhất trong cuộc đời nàng đã trải qua.

Quả nhiên nàng nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Vệ Mang, mở miệng nói với Tiết phu nhân: “Thanh Ca từ nhỏ hiếu thắng, học cái gì cũng luôn muốn đạt kết quả cao nhất. Năm 6 tuổi muội ấy nhìn thấy sư phó tạp kỹ chơi đại đao trên đường liền kêu gào đòi cha đem muội ấy lên núi học võ……”

Vệ Thanh Ca nghe Vệ Mang nói dối, trong đầu không khỏi nhớ tới quang cảnh giữa hè năm 6 tuổi ấy. Nàng bị Vệ Thiên an bài đi chợ chơi đùa, dọc đường đi mua cho nàng rất nhiều đồ ăn ngon.

Hỏi nàng có muốn nương nàng sống những ngày tốt đẹp, trong tay nàng còn cầm một đồ chơi làm bằng đường, chỉ mới vừa ăn một ngụm liền thấy trong mắt Vệ Thiên hiện lên tính kế, trẻ con nhà nghèo sớm chín chắn, khi đó nàng liền biết chuyến ra cửa này tất là có mục đích.

Sau khi trở về nàng dựa theo Vệ Thiên an bài, nói cho mẫu thân rằng chính mình muốn đi học võ, sau đó từ biệt mười năm.

Vệ Thanh Ca vươn tay chọc thủng cửa sổ, thấy Tiết phu nhân ngồi ở ghế lâm vào suy tư, dường như những lý do thoái thác đó cũng không đủ làm bà tin tưởng.

Tiết phu nhân bỗng nhiên đứng lên, đi đến bên cạnh Vệ Mang, giọng điệu hơi hấp tấp nói: “Con gái ta sinh ra cũng biết tính tình của nó, mấy năm nay nó viết thư cho ta, nói cuộc sống của nó rất vui sướng, nhưng không cần nói vui sướng, hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy nó, ta đã biết cuộc sống của nó không ổn.”

Lời nói của Tiết phu nhân hơi khác với những gì Vệ Mang nghĩ, nhưng hắn mau chóng phản ứng lại, tiếp tục cười nói: “Dì Tiết không biết chứ Thanh Ca gần đây không vui lắm, muội ấy…”

Tiết phu nhân chợt quăng đổ chén trà xuống mặt đất, cả giận nói: “Ta mặc kệ Thanh Ca cùng Vệ gia làm giao dịch gì, nhưng ta chỉ cần Thanh Ca tự do mà sống. Ta biết nó không tự do, ta chỉ hỏi ngươi, muốn làm gì mới có thể trả tự do cho Thanh Ca. Mấy năm nay tiền tài mà Vệ gia đưa tới ta chẳng hề động vào một đồng, ta không rời đi khỏi chỗ này vì ta biết chỉ có ở đây Thanh Ca mới có thể tìm được ta.”

Vệ Thanh Ca che miệng thật chặt, tránh phát ra tiếng, nương tình nguyện bị cầm tù mười năm chỉ vì chờ nàng trở về, nàng lại dùng cả đời tự do chỉ để tương lai nương sống yên ổn.

Vệ Thanh Ca thấy Vệ Mang đứng tại chỗ hơi không biết nói gì, hiện tại nương nổi nóng chưa phát giác ra Vệ Mang bối rối, nếu phản ứng lại thì… Nàng không thể tưởng tượng tiếp, nàng đẩy cửa ra, trên mặt nước mắt chưa khô hiện ra trước mặt hai người bọn họ.

Tiết phu nhân nhìn về phía Vệ Thanh Ca, nếu đã bị nàng nghe thấy lời chính mình muốn nói thì bà hoàn toàn không muốn giấu giếm nữa, bà nhìn Vệ Mang nói: “Mang nhi, cháu là trưởng tử của Vệ gia, nói chuyện luôn có trọng lượng, hiện giờ Dì đã chờ được Thanh Ca, cháu cho phép chúng ta rời đi chứ?”

Vệ Mang không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn Thanh Ca, giọng nói dần dần nhẹ nhàng: “Thanh Ca, muội có muốn cùng dì Tiết không?”

Vệ Thanh Ca đang muốn lắc đầu, bàn tay bỗng nhiên bị Tiết phu nhân nắm chặt, Tiết phu nhân vén ống tay áo nàng lên, đau xót nói: “Con còn muốn gạt nương à.”

Vệ Thanh Ca nhìn theo tầm mắt của Tiết phu nhân, thấy trên cánh tay in chữ Vệ, nàng chậm rãi nhắm con ngươi lại, đây là chữ viết mà không có cách nào xóa được, nàng sống là quân cờ của Vệ gia, khi chết cũng phải mang dấu vết xuống hoàng tuyền.

Nàng rõ ràng giấu kỹ rồi, thế mà lại bị Tiết phu nhân thấy? Nàng bỗng nhiên nhớ lúc ngủ ở cạnh bà, có nửa khắc nàng ngủ sâu, là nàng bất cẩn…

Vệ Mang nhìn chữ Vệ trên cánh tay Vệ Thanh Ca, con ngươi trong khoảnh khắc ảm đạm hơn.

Hắn nhớ rõ năm nàng bảy tuổi, Vệ Thiên từng đón Vệ Thanh Ca về Vệ phủ, hắn lại có nhiệm vụ nên không cùng nàng trở về, sau khi Vệ Thanh Ca trở lại thì bọn họ vẫn luôn như hình với bóng. Chữ Vệ chắc là khắc lên vào dịp đó.

Tiết phu nhân nhìn sắc mặt Vệ Mang vô cùng nhăn nhó, liền suy đoán ý nghĩ của mình quả nhiên là đúng.

Bà run rẩy giơ tay lên, tát mạnh vào má Vệ Thanh Ca, trong khoảnh khắc nước mắt theo bàn tay rơi xuống như mưa rào, bà gào khóc nói: “Ta đợi con mười năm, con lại vì Vệ gia làm trâu làm ngựa, hiện giờ còn bị khắc chữ lên. Ta sao xứng với người cha đã khuất của con, sớm biết chuyện đến nông nỗi này, ta còn sống làm gì nữa".

“Nương, con cùng đại ca từ năm 6 tuổi bắt đầu luyện võ ở trên núi, đại ca đối xử rất tốt với con, những lần bị sư phụ phạt, đại ca liền bí mật giúp con.”

Vệ Thanh Ca đề cập chuyện năm đó, dần dần ngừng khóc, con ngươi dịu dàng vô cùng. Lâu lắm rồi Vệ Mang không nhìn thấy Vệ Thanh Ca như vậy, hắn không nhịn được cứ nhìn thêm, mang theo chút hoài niệm mà bản thân cũng không phát hiện ra.

Vệ Thanh Ca chợt nhìn về phía Vệ Mang, giọng điệu buồn bã lạnh nhạt: “Đại ca, Thanh Ca biết rõ tâm tư của ca, vĩnh viễn ca không thích Thanh Ca, nhưng Thanh Ca thật ngốc, chỉ muốn lưu lại dòng họ của ca là được rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc