Ánh nắng ban trưa nóng rực, không một gợn gió, uy lực sót lại của đợt nắng gắt cuối thu lúc này mới hiển hiện rõ rệt.
Phùng Xuân đuổi theo bóng cây bước vào trong. Càng đợi lâu, nàng càng cảm thấy thấp thỏm lo âu. Cao Hồ chỉ nói Nhị đương gia bảo nàng đợi ở đây, chứ chẳng nói khi nào hắn mới tới.
Nàng có chút hối hận, đáng lẽ nên hỏi Giang Hành Tuyết nhiều hơn về Tiêu Vệ Thừa. Ít ra cũng phải biết kẻ mình sắp đối mặt là loại người như thế nào, như vậy mới dễ bề phòng bị.
Từ sâu trong rừng vang lên tiếng đập cánh phành phạch của bầy chim kinh hãi bay vọt lên. Phùng Xuân đứng dậy, nghe thấy tiếng vó ngựa đang chậm rãi tiến đến.
Bên ngoài cửa núi sau, nam nhân mặc cẩm bào nhạt màu ngồi cao cao trên lưng ngựa. Bàn tay ghì chặt dây cương, khóe mắt hoa đào vương ý cười nhàn nhạt nhìn về phía Phùng Xuân: "Ngựa của ngươi đâu?"
Phùng Xuân cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn: "Tiểu nhân không biết cưỡi ngựa."
Khẽ thúc vào bụng ngựa, con ngựa tiến lên hai bước. Tiêu Vệ Thừa hỏi: "Cao Hồ không nói cho ngươi biết ta muốn đi săn sao?"
Phùng Xuân vội đáp: "Tiểu nhân biết, tiểu nhân cũng đã nói với Cao đại ca rồi, nhưng Cao đại ca không nghe."
Tiêu Vệ Thừa nhoài người trên lưng ngựa, bóng râm cùng ánh mắt chăm chú cùng đổ xuống. Phùng Xuân không khỏi lùi lại một bước.
Hắn thoáng nhìn, đôi mắt nheo lại, cười như không cười: "Ngươi rất sợ ta?"
Người Phùng Xuân căng cứng, không biết nên trả lời thế nào. Những ngón tay lén giấu sang một bên, vò vạt áo thành một cục.
Thu lại ánh nhìn, Tiêu Vệ Thừa nở nụ cười ôn hòa, vươn tay về phía nàng: "Lại đây."
Phùng Xuân ngẩn người, nhìn bàn tay trước mặt, rồi mờ mịt ngước mắt lên, không hiểu có ý gì.
Hắn cười nói: "Nếu ngươi còn không lên ngựa, chuyến đi săn hôm nay của ta sẽ xôi hỏng bỏng không mất."
Kinh ngạc trố mắt, Phùng Xuân lại theo bản năng lùi về phía sau một bước: "Không, không cần đâu Nhị đương gia, ta chạy theo sau là được rồi."
Tiêu Vệ Thừa liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới, đột nhiên hỏi: "Là Giang Hành Tuyết nói xấu ta với ngươi sao?"
Phùng Xuân vội vàng lắc đầu: "Không có, Giang Hành Tuyết không hề nói gì với ta cả."
Vừa mới ngồi xuống, chưa đợi nàng kịp chỉnh lại tư thế, hắn đã vung roi ngựa, phi vun vút về phía trước.
Khởi hành không báo trước, tốc độ đột ngột tăng vọt, gió và cát bụi ập thẳng vào mặt, Phùng Xuân không kịp phản ứng, chỉ đành giơ ống tay áo che chắn rồi nép người về phía sau.
Nhưng phía sau lại là vòm ngực săn chắc, ấm áp của nam nhân.
Trước có sói sau có hổ, tinh thần Phùng Xuân không sao thả lỏng được, căng cứng suốt dọc đường. Tới tận lúc ngựa dừng lại, nàng cảm thấy còn mệt mỏi hơn cả việc tự chạy bộ ở dưới.
Tiêu Vệ Thừa liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt dừng trên chiếc cổ trắng ngần ửng hồng, dưới đáy mắt lượn lờ ý cười cợt nhả.
Hắn hỏi: "Mệt lắm sao?"
Phùng Xuân cẩn thận bám chặt lấy đầu yên ngựa, khẽ thở dốc: "Ta... đây là lần đầu tiên ta cưỡi ngựa..."
Tiêu Vệ Thừa ra vẻ hối lỗi: "Trách ta."
Thu lại dây cương, hắn đột nhiên chúi người về phía trước, kề sát bên tai nàng khẽ hỏi: "Vừa nãy dọa ngươi sợ rồi sao?"
Sự kề cận bất ngờ khiến Phùng Xuân hoảng sợ đến mức tim đập chân run. Nàng cứng đờ người né sang một bên, đôi môi hơi run rẩy: "Không, không có..."
Hắn cười khẽ một tiếng, thả chậm tốc độ, rời khỏi con đường mòn trong rừng rậm, tiến về phía khoảng đất bằng phẳng.
Phùng Xuân biết có lẽ đã đến khu vực săn bắn, bèn muốn xuống ngựa: "Nhị đương gia, đã tới nơi rồi, vậy để ta xuống nhé."
Hắn lại làm như không nghe thấy, chỉ mượn động tác thu chặt dây cương để ôm trọn lấy nàng.
Một cánh tay hờ hững vòng ngang eo nàng, cách một lớp áo mỏng, nàng thậm chí có thể cảm nhận được sức nóng từ cánh tay hắn truyền tới.
Như thế này... quá gần rồi.
Nàng đang nghĩ như vậy, trên đỉnh đầu chợt vang lên giọng nói của Tiêu Vệ Thừa.
"Thực ra, Giang Hành Tuyết đã nói xấu ta với ngươi rồi đúng không?"
Tâm tư của Phùng Xuân chớp mắt tan biến. Nàng vội vàng lắc đầu: "Không có..."
Nàng còn chưa kịp nói gì, Tiêu Vệ Thừa đã tiếp lời: "Nói cũng chẳng sao, y đang giận ta, cũng nên nói vài lời để xả nỗi bất mãn."
Phùng Xuân nhạy bén nắm bắt được ẩn ý trong lời hắn, dứt khoát lựa chọn việc câm miệng.
"Ta và y từng có tình nghĩa đồng môn, chỉ là sau này đôi bên xảy ra bất đồng nên mới tan rã chẳng mấy vui vẻ."
Lúc nói ra những lời này, ánh mắt hắn vẫn luôn dừng trên sườn mặt Phùng Xuân. Hắn rũ mắt xuống, vừa nói vừa nhìn nàng: "Hiện tại y không muốn gặp ta, ta muốn trị thương cho y cũng bị cự tuyệt. Nói thật, ta rất lo cho y. Vậy nên Phùng thanh à, ta hỏi ngươi, chỉ là muốn biết hiện giờ y có ổn không, có cần giúp đỡ gì không?"
Ánh mắt của hắn nhích lại gần từng chút một, nhìn chòng chọc Phùng Xuân tựa như rắn độc.
Đầu óc Phùng Xuân nhất thời rối bời, không nhận ra hắn đang tiến lại gần, vô thức đáp: "Y... vẫn ổn, chỉ là ốm yếu, sức khỏe rất kém."
"Vậy thì tốt. Dẫu sao bọn ta cũng một thời là bạn thân, nếu có vấn đề gì, xin ngươi hãy kịp thời báo cho ta biết, được không?"
Phùng Xuân có chút hoảng hốt. Nàng chợt nhận ra, tất cả những gì nàng biết về Tiêu Vệ Thừa đều là do Giang Hành Tuyết kể lại. Nàng thực chất chưa từng tự mình phán đoán xem con người này rốt cuộc ra sao.
Mà đánh giá một người thì không bao giờ nên chỉ nghe và tin từ một phía.
Chớp chớp mắt, nàng thu hồi suy nghĩ, nhỏ giọng đáp ứng: "Được."
Ít ra thỉnh cầu lúc này của Tiêu Vệ Thừa không hề ẩn chứa bất cứ nguy hiểm nào. Nàng cảm thấy, dẫu là vì tốt cho Giang Hành Tuyết thì cũng có thể nhận lời.
Gió thổi lành lạnh, trong rừng rậm loáng thoáng có tiếng vó ngựa từ xa đang vọng tới gần.
Tiêu Vệ Thừa thu hồi ánh nhìn chăm chú, thong thả thúc ngựa tiến về phía trước, khôi phục dáng vẻ thản nhiên điềm tĩnh trước khi những vị khách không mời mà đến kịp xuất hiện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
