Sơn trại của đám thổ phỉ không lớn, dựng một tòa lầu đất ba tầng cao ngất trên khoảng đất nhô ra giữa sườn núi. Cầu thang rộng bên ngoài nhà chính dẫn thẳng lên đại sảnh tầng hai, hai bên trái phải lại nương theo cầu gỗ, hành lang tre uốn lượn nối liền những căn nhà khác, đan xen rắc rối nhưng lại liền mạch thành một thể thống nhất.
Lúc Phùng Xuân bị tên tráng hán vừa lôi vừa đẩy đưa lên sảnh đường, trên chính sảnh chỉ có một vị Đại đương gia khoác áo lông cừu đang ngồi. Cửa sổ mở rộng, gió mát lùa qua, thấp thoáng xen lẫn tiếng chim hót.
Tên tráng hán đứng ở cửa đẩy mạnh vào lưng nàng một cái. Phùng Xuân lảo đảo lao vào trong nhà, luống cuống quỳ rạp xuống, chỉ nhìn thấy hai vạt quần của Đại đương gia đang đung đưa vắt chéo qua lại.
Tên tráng hán nói: "Đại đương gia, Nhị đương gia, người đã đưa tới rồi."
Đại đương gia ngồi phía trên "ừ" một tiếng, xua tay bảo tên tráng hán đứng sang một bên, liếc nhìn Phùng Xuân đang quỳ dưới đất hai cái rồi mới quay đầu nói với người bên cửa sổ: "Nhị đệ, người đến rồi."
Gió bên cửa sổ thổi tới, Phùng Xuân cẩn thận đưa mắt lén nhìn. Tầm nhìn lọt qua khe chân ghế, chỉ thấy được vạt áo màu xám đang bị cơn gió khẽ thổi bay.
Nhận ra ánh mắt dòm ngó, người nọ nhấc chân xoay người, chậm rãi bước về phía chính sảnh.
Suốt dọc bước đi, ánh mắt dò xét cứ dính lấy lưng Phùng Xuân, kích thích khiến nàng dựng cả tóc gáy.
Gã nam nhân hoang dã kia từng nói Nhị đương gia này có thể là người kiến thức rộng rãi, lỡ như... hắn thực sự giống như gã nam nhân đó, liếc mắt một cái đã nhìn thấu nàng thì phải làm sao?
Vừa nghĩ đến đây, nửa thân người Phùng Xuân đã lạnh toát, cái đầu cắm cổ rụt chặt vào trong, hận không thể tự chôn sống chính mình.
Tiêu Vệ Thừa thong thả bước đến trước mặt Phùng Xuân, rũ mắt quét nhìn hai lượt, rồi xoay người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: "Đại ca, tên này mới tới trại sao?"
Đại đương gia chậc một tiếng, đáp: "Hôm qua trên đường về tình cờ gặp. Con khỉ đen này ré lên một tiếng như quỷ khóc làm ngựa của ta giật mình. Theo đó nhìn xuống mới tóm được thằng tiểu bạch kiểm kia."
Tiêu Vệ Thừa nghe vậy, tầm mắt một lần nữa rơi xuống người Phùng Xuân, dừng trên phần cổ lộ ra giữa mớ tóc rối bù của nàng, như suy tư gì đó.
Đại đương gia hỏi: "Không phải đệ muốn hỏi hắn sao?"
Tiêu Vệ Thừa hoàn hồn, cười nói: "Đúng rồi."
Lúc này hắn mới đặt câu hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Phùng Xuân dè dặt nuốt nước bọt, giọng ồm ồm đáp: "Tiểu nhân tên là Phùng Thanh, sống ở Động Tử Câu."
Tiêu Vệ Thừa lại hỏi Đại đương gia: "Đại ca, núi Vụ Yên có Động Tử Câu sao?"
Nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn chăm chú trên người Phùng Xuân.
Đại đương gia gãi gãi đầu: "Động Tử Câu? Hình như có thì phải."
Hắn ta không dám chắc, bèn nhìn sang tên tráng hán đứng bên cạnh: "Cao Hồ, có chỗ nào như vậy không?"
Cao Hồ lục lọi trong đầu một lượt: "Có ạ, ở phía nam núi Vụ Yên, rừng rậm bên đó dày đặc. Hôm qua chúng ta bắt gặp tên tiểu tử này ngay chỗ đó đấy."
Xác định được tin tức, Tiêu Vệ Thừa trầm ngâm lặp lại cái tên Phùng Xuân vừa báo hai lần: "Phùng Thanh, Phùng Thanh."
Phùng Xuân không dám thở mạnh, cả người căng cứng đến tê rần.
Tiêu Vệ Thừa chợt hỏi: "Ngươi không lấy tên giả ra để lừa gạt ta đấy chứ?"
Đại đương gia cười ha hả, nói với Tiêu Vệ Thừa: "Nhị đệ, đệ dọa nó làm gì. Cao Hồ đã sớm đến ngó qua cái nhà rách của nó rồi, những người xung quanh cũng đã tra hỏi qua, tên này không có vấn đề gì đâu!"
Mở nắp chén, nhẹ nhàng thổi thổi lá trà, Tiêu Vệ Thừa cười khẽ: "Nói đùa chút thôi."
Nhấp một ngụm, hắn mới bắt đầu tra hỏi Phùng Xuân: "Đêm qua ngươi vẫn luôn ở bên cạnh Giang Hành Tuyết hả?"
Phùng Xuân sửng sốt, toan ngẩng đầu hỏi Giang Hành Tuyết là ai, lại sợ ngẩng lên sẽ bị người này nhìn thấu thân phận nữ nhi, dứt khoát quỳ rạp trên mặt đất mà lắc đầu: "Tiểu nhân không biết Nhị đương gia đang nói đến ai."
Cao Hồ đứng bên cạnh chen mồm vào: "Chính là cái thằng tiểu bạch kiểm hôm qua ngủ chung chuồng ngựa với mày đấy!"
Là gã nam nhân đó, y tên là Giang Hành Tuyết ư? Phùng Xuân không dám nghĩ nhiều, gật đầu với mặt đất: "Biết rồi, vâng, đêm qua y ở cùng tiểu nhân."
Tiêu Vệ Thừa híp nửa con mắt, hỏi: "Y không nói cho ngươi biết y là ai sao?"
Phùng Xuân liên tục lắc đầu: "Không có không có, tiểu nhân... tiểu nhân cũng không để ý đến y!"
"Ồ." Hắn kéo dài giọng: "Vậy y cũng chưa từng nói gì với ngươi ư?"
"Không có không có."
"Thế thì y tệ bạc thật đấy, dẫu sao cũng coi như có tình nghĩa chung phòng."
Nói xong, Tiêu Vệ Thừa liếc mắt nhìn Phùng Xuân, nhìn nàng vẫn bất động, nhìn nàng đến một chữ cũng không dám lên tiếng.
Bỗng nhiên, hắn khẽ cười một tiếng rồi đứng dậy: "Đại ca, tên họ Giang kia vẫn nên kiếm cho y một gian phòng, đừng để y chết thật."
Đại đương gia ừm một tiếng, cũng đứng dậy theo.
Tiêu Vệ Thừa quét mắt nhìn người đang quỳ rạp trên mặt đất lần nữa. Nàng vẫn quỳ ở đó, cuộn mình lại thành một cục. Quần áo rách rưới phủ trên nền đất còn mơ hồ bốc lên mùi thối của phân ngựa.
Hắn xoay cổ, dời ánh mắt khỏi phần gáy trắng nõn thon dài của nàng, nói: "Nghe bảo ngươi quét dọn chuồng ngựa rất sạch sẽ, vậy tắm rửa cho con ngựa của ta cẩn thận vào."
Phùng Xuân như được đại xá, dán sát mặt đất liên mồm nói: "Dạ dạ, tiểu nhân đã rõ."
Tiếp đó, tiếng bước chân liên tục vang lên bên cạnh, giữa những bóng người đan xen, trên mặt đất chỉ còn sót lại cái bóng hắt xuống của bàn ghế.
Cao Hồ tiễn hai vị đương gia đi, xoay người lại tung một cước vào chân Phùng Xuân: "Đi, tao chỉ cho mày xem con nào là ngựa của Nhị đương gia."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)