Âm thanh này chẳng khác nào sấm sét đánh giữa trời quang, bàn tay đang giương cao của Phùng Xuân lập tức chuyển hướng, bịt chặt lấy mồm gã nam nhân kia.
Nàng dáo dác nhìn quanh một vòng, đảm bảo xung quanh chuồng ngựa không có người thứ ba mới dám thở hắt ra, hung hăng trừng mắt nhìn kẻ đang nằm dưới thân: "Ngươi nói nhăng nói cuội gì thế! Cô nương cái gì? Còn dám nói bừa ta tát nát miệng ngươi!"
Gã nam nhân thoi thóp yếu ớt, mệt mỏi gật đầu, tỏ ý bản thân đã hiểu.
Phùng Xuân vẫn chưa yên tâm, không dám buông tay, chỉ khẽ nhấc lên một chút để đề phòng bất trắc.
Chỉ sợ mạo phạm, y cẩn trọng hít thở vài hơi, thấy nữ tử này vẫn không có ý định dời tay, đành phải mở miệng: "Cô nương..."
Âm tiết thứ hai còn chưa kịp phát ra, bàn tay ấm áp mềm mại kia đã nhanh chóng ép xuống, khóa cứng đôi môi y, không cho y phát ra một chút âm thanh nào.
"Ta cảnh cáo ngươi, còn dám nói nhảm nữa, ta liền băm xác ngươi ra cho ngựa ăn!"
Cơn gió lùa qua khe núi thổi tới làm tán loạn tóc mai của Phùng Xuân. Giang Hành Tuyết lúc này mới nhìn rõ cặp chân mày và râu giả được bôi vẽ nhem nhuốc trên mặt nàng. Y hiểu ra, trong bầu không khí ngột ngạt bèn chậm rãi gật đầu, thều thào đáp: "Xin lỗi, là tại hạ nhìn nhầm..."
Thấy y thức thời, Phùng Xuân vẫn còn sợ hãi trong lòng, trước khi buông tay lườm y đầy sắc lẹm: "Quá tam ba bận, nếu ngươi còn nói hươu nói vượn nữa, ta cam đoan sẽ cắt đứt lưỡi ngươi đem cho ngựa ăn!"
Giang Hành Tuyết nhắm mắt, khẽ gật đầu.
Dè dặt rút tay về, Phùng Xuân mặt không cảm xúc mò mẫm phía sau lưng. Bàn tay nhỏ giấu phía sau đã siết chặt một hòn đá sắc cạnh, nếu y còn dám gào lên, nàng sẽ dùng cục đá này nện nát cái miệng của y.
Giữa đống rơm rạ khô ráp lộn xộn, Giang Hành Tuyết lúc này gần như đã kiệt sức. Y nằm ngửa người ra đó, để mặc bản thân bất động hệt như một cái xác chết trên đống cỏ, chỉ còn cánh mũi phập phồng, thở dốc trong câm lặng.
Sự tĩnh lặng cứ thế duy trì một lúc lâu. Phùng Xuân thấy y quả thực không hề mở miệng, mới dè dặt trèo xuống khỏi người y. Trừng mắt cảnh cáo thêm cái nữa, thế nhưng vẫn không chịu ném đi hòn đá trong tay.
Trăng dần lên cao. Chui qua khe hở nhỏ xíu trên mái chuồng ngựa, một vầng trăng khuyết như lưỡi câu chen qua tia sáng hẹp, chầm chậm chiếu xuống người kẻ đang gặm cái bánh bột ngô nguội ngắt bên đống rơm.
Giang Hành Tuyết nhắm mắt, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."
Phùng Xuân chẳng thèm đếm xỉa, chỉ liếc y một cái rồi tiếp tục gặm bánh bột ngô.
Y lại nói: "Ta không biết quanh đây có sơn tặc, vô tình liên lụy ngươi tới tận đây. Nếu sớm biết, ta tuyệt đối sẽ không mở miệng cầu cứu."
Giọng điệu y vô cùng yếu ớt, thoi thóp đến mức Phùng Xuân phải tĩnh tâm nghe mới rõ.
"Là ta hại ngươi ra nông nỗi này. Nếu có ngày thoát thân, ta nhất định sẽ trịnh trọng nhận lỗi và tạ ơn với ngươi." Y nghiêng đầu về phía Phùng Xuân nói: "Thực sự... rất xin lỗi."
Sự chân thành trong lời lẽ của y khiến Phùng Xuân không thể gặm tiếp bánh bột ngô được nữa. Nàng cầm lên hạ xuống mấy bận rồi bỏ sang một bên, liếc y: "Ngươi giữ nổi cái mạng trước đi rồi hẵng lo."
Đứng dậy vơ lấy cái gáo, Phùng Xuân múc nửa gáo nước lạnh trong chum rồi tu ừng ực. Vừa uống, mắt nàng lại liếc về phía đống rơm.
Trong chuồng ngựa thắp mỗi một ngọn nến, ánh sáng gần như bằng không, đều dựa vào ánh trăng soi rọi.
Người nằm trên đống rơm đã bị lột sạch áo ngoài, chỉ còn lại lớp trung y rách nát lấm lem bùn đất, bám đầy vết máu loang lổ, chỗ đậm chỗ nhạt, tình trạng cũng không mấy lạc quan.
Phùng Xuân lấy cái gáo che mặt, len lén đưa mắt nhìn. Nàng phát hiện vết máu trên cánh tay trái và cẳng chân phải của y vẫn còn ươn ướt, dường như còn có dấu hiệu tiếp lan rộng.
Trên người y còn có thương tích mới? Mải phân tâm, gáo nước trót giương lên hơi cao khiến Phùng Xuân bị sặc, cuống cuồng "khụ khụ" quay ngoắt người đi.
Giang Hành Tuyết chờ nàng ho xong mới hé đôi môi khô nứt, thều thào xin: "Có thể... cho ta chút nước uống được không?"
Xoa xoa lồng ngực, Phùng Xuân nhìn gáo nước trong tay, lại nhìn sắc mặt tái nhợt của y, đứng đó không lên tiếng.
Nàng đương nhiên có thể tiện tay múc cho một gáo nước, thế nhưng... nếu không phải tại y, thì giờ phút này nàng sao phải ở cái nơi này, dùng cái gáo nát để tu nước lạnh?
Sự ngập ngừng của Phùng Xuân lọt vào trong mắt Giang Hành Tuyết. Y biết nàng ắt hẳn đang oán hận mình. Trong lòng thở dài, y đành dập tắt khát khao ấy: "Nếu vậy ... cũng không cần phiền toái..."
Ánh mắt Phùng Xuân tối sầm lại.
Lúc trước nàng không muốn cứu y, là sợ rước họa vào thân. Nhưng nay đã ở trong vòng xoáy thị phi, cần gì phải keo kiệt một gáo nước?
Lại nói, tên cầm đầu bọn thổ phỉ kia cũng nói y ắt hẳn là công tử nhà giàu. Biết đâu sau này có thể mượn thế y để rời khỏi nơi này. Dù sao hiện giờ cả hai đều ngồi trên một chiếc thuyền, không nhất thiết phải lạnh lùng lườm nhau như thế.
Nghĩ thông suốt, nàng vừa mắng bản thân quá tính toán, lại vừa tự khuyên giải rằng mình cũng chỉ là bất đắc dĩ. Phùng Xuân bĩu môi xoay người ra chum múc một gáo nước lạnh, đi hai bước đến, chìa về phía y: "Cầm."
Giang Hành Tuyết vốn đã không ôm hy vọng, chợt có âm thanh vang lên hòa cùng bọt nước văng ra trước mặt y. Mặt mày thanh tú, khoảnh khắc ngước lên nhìn Phùng Xuân, khóe môi khẽ cong lên một nét cười nhu hòa.
Phùng Xuân bị y nhìn như vậy, bàn tay bất giác run rẩy, cả người trở nên mất tự nhiên.
Nàng hắng giọng một cái, hỏi: "Còn muốn ta đút cho ngươi sao?"
Giang Hành Tuyết lắc đầu, cố hết sức vươn tay chống lên đống cỏ khô để ngồi dậy: "Đa tạ..."
Y toan bật ra hai chữ "cô nương" lại khựng lại một nhịp, nuốt ngược vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)