Thời Phi theo sau, lại thấy bàn tay phải của hắn khẽ nắm chặt, áp sau thắt lưng, cho đến tận lúc về phòng cũng không hề buông xuống.
Trước khi vào nhà, Tiêu Vệ Thừa tạm dừng một chút, không ngoảnh đầu lại mà phân phó: "Sau này Phùng Thanh học cưỡi ngựa, ngươi chỉ cần đứng bên cạnh chỉ điểm là được, cứ để hắn tự luyện tập."
Thời Phi không hiểu, gật đầu vâng lệnh rồi thầm nghĩ, chẳng phải trước nay vẫn luôn như vậy sao?
Hơn mười ngày sau đó, Thời Phi cứ thế ngồi trong lều tranh bên cạnh trại nuôi ngựa. Ngoại trừ những lúc con ngựa không nghe lời mới chạy tới khống chế một chút, thời gian còn lại hắn ta chỉ đứng đằng xa chỉ đạo.
Phùng Xuân cũng chẳng để tâm, từ lúc học xong cách lên ngựa, nàng cứ từ từ mày mò từng chút một, tuy tiến độ có chậm một chút, nhưng tốt xấu gì cũng tự cưỡi được rồi.
Tiêu Vệ Thừa thỉnh thoảng sẽ đến, đa phần là vào buổi chiều, giúp nàng dắt ngựa, dạy nàng cách kiểm soát tốc độ.
Cho đến một ngày nọ, nàng nảy ra ý nghĩ táo bạo, trong lúc dắt ngựa đang đi, nhân lúc Thời Phi không để ý bèn lấy đà nhảy vọt lên. Chẳng ngờ dựa vào trí nhớ cơ bắp mà nàng đã phi lên lưng ngựa thành công, thậm chí còn giật dây cương cưỡi ngựa chạy hoan hỉ hai vòng quanh trại nuôi ngựa!
Nàng mừng muốn phát điên, ngày hôm đó vừa về phòng đã khoe với Giang Hành Tuyết, hưng phấn túm lấy cánh tay y nhảy cẫng lên trong căn nhà đất nhỏ hẹp.
Giang Hành Tuyết bị nàng lắc đến hoa mắt, nhưng dù sao cũng là chuyện vui hiếm hoi, y cũng bất giác vui lây.
Nhảy nhót chán chê, Phùng Xuân ngã lăn ra giường, nói với Giang Hành Tuyết: "Biết cưỡi ngựa rồi, cơ hội ta trốn khỏi nơi này lại tăng thêm một chút. Giang Hành Tuyết, ta thực sự rất vui."
Giang Hành Tuyết lặng lẽ đứng bên mép giường, ngọn đèn dầu như hạt đậu. Trong luồng ánh sáng lờ mờ, y nói: "Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ sớm rời khỏi đây thôi."
Phùng Xuân trở mình trên giường, cuộn tròn chăn quấn quanh người: "Nhà ngươi có tiền, chắc chắn sẽ đi được. Nhưng ta thì khác, ta chỉ có thể dựa vào chính mình, huống hồ..."
Huống hồ nàng lại còn là nữ cải nam trang, lỡ như ngày nào đó bị kẻ khác phát hiện ra thân phận, thật không dám tưởng tượng hậu quả.
Giang Hành Tuyết thấu hiểu nỗi băn khoăn của nàng, y tiến lại gần giúp nàng dém lại góc chăn, thấp giọng nói: "Ta sẽ tìm cách, để ngươi nhanh chóng rời khỏi đây."
Phùng Xuân quấn chăn lật người lại, đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn Giang Hành Tuyết cười hì hì: "Vậy ta cứ coi như có hai lớp bảo hiểm kép nhé!"
Giang Hành Tuyết chậm rãi cong môi. Trong ánh đèn lay lắt mờ ảo, ánh mắt y dừng lại trên người nữ tử đang hân hoan nhảy nhót kia, rất lâu sau mới dừng lại.
Ánh trăng ngoài cửa sổ trong trẻo sáng ngời, tựa như một giấc mộng, luôn khiến y nảy sinh những suy nghĩ không nên có.
Ví dụ như hiện tại, ví dụ như sau này.
Núi Vụ Yên thực ra không lớn lắm, chỉ là cây cối trong rừng quá đỗi rậm rạp, khó phân biệt phương hướng, việc truyền tin tức ra ngoài lại phiền phức hơn y dự đoán rất nhiều.
Khoảng thời gian dự tính đã sắp đến gần mà vẫn bặt vô âm tín. Ngay lúc Giang Hành Tuyết đang nghĩ cách an ủi Phùng Xuân, thì biến cố trong sơn trại đã ập tới trước.
Cao Hồ đứng sững trong phòng, hết nhìn Phùng Xuân đang ngồi trên giường lại nhìn sang Giang Hành Tuyết đang đứng một bên, biểu cảm hệt như thấy quỷ. Lát sau gã mới gắt lên: "Đại đương gia và Nhị đương gia có chuyện muốn nói với chúng mày, đi mau!"
Lúc ấy Phùng Xuân mới vừa luyện cưỡi ngựa từ bên ngoài trở về, hơi thở còn chưa bình ổn, nghe Cao Hồ gọi, không khỏi xụ mặt chán nản.
Giang Hành Tuyết hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Giọng điệu Cao Hồ không tốt lắm: "Mày quản làm gì, bọn Trương sư gia đều đến cả rồi, tụi mày nhanh cái chân lên!"
Thần sắc Giang Hành Tuyết khẽ biến. Y quay đầu nhìn Phùng Xuân, thấy nàng vẫn đang bận chau mày bực dọc, hoàn toàn chưa nhận ra điều bất thường.
Thu lại ánh nhìn, hắn ôn tồn đáp lời Cao Hồ: "Chúng ta thu dọn một chút, sẽ qua ngay."
Cao Hồ ghét bỏ liếc xéo Phùng Xuân một cái, bực dọc đập cửa ầm ầm: "Tụi mày lề mề vừa thôi, cả ngày cứ chậm như rùa bò, y hệt đàn bà con gái!"
Giang Hành Tuyết vẫn giữ nụ cười hòa nhã, nhưng đợi khi Cao Hồ ra khỏi cửa đi khuất, nụ cười trên môi y nháy mắt biến mất.
Chắc chắn bốn bề vắng lặng, y đến gần Phùng Xuân: "Phùng cô nương, ta có một chuyện quan trọng muốn thỉnh cầu, không biết cô nương có nguyện ý giúp ta không?"
Dù y đã cố ý đè thấp giọng, Phùng Xuân vẫn bị dọa cho quýnh quáng, vội vàng vươn tay định che miệng y lại.
Thế nhưng tay còn chưa kịp chạm vào Giang Hành Tuyết, đã bị y nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay gạt xuống.
"Ta biết dạo gần đây ngươi và Tiêu Vệ Thừa chung đụng khá vui vẻ, nếu lúc này ta nói hắn đang rắp tâm đẩy ta vào chỗ nguy hiểm, e là ngươi sẽ chẳng tin. Nhưng Phùng cô nương à, ta đã dám phán đoán như vậy, tất nhiên có nguyên do của mình. Xin ngươi hãy tin ta một lần này thôi."
Phùng Xuân ngơ ngẩn, lúng túng thấy rõ. Nàng quả thực cảm thấy Giang Hành Tuyết có thành kiến với Tiêu Vệ Thừa, nhưng nàng cũng không cho rằng Giang Hành Tuyết sẽ vì tư lợi cá nhân mà nói dối mình như vậy.
Giang Hành Tuyết không đợi nàng rối rắm xong, tiếp tục nói: "Có một việc liên quan cực kỳ trọng đại, việc Tiêu Vệ Thừa truy sát ta lúc trước cũng chính vì cớ này. Chuyến này qua đó, ta sợ mình không thể thuận lợi rời đi, nếu ta thực sự xảy ra chuyện, thì chuyện này cần phải có người truyền ra ngoài. Phùng cô nương, ngươi có nhớ..."
"Không!" Phùng Xuân đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời y định nói.
Giang Hành Tuyết ngẩn ra, khó hiểu nhìn nàng.
Phùng Xuân thoát khỏi tay y, lùi lại một bước, hờ hững ngước mắt đối diện với ánh nhìn của y: "Ta không giúp. Đừng nói với ta chuyện của các người, cũng đừng bắt ta phải làm cái gì giúp các người, ta không muốn bị cuốn vào mớ thị phi này đâu."
Giang Hành Tuyết không thể tin nổi, như thể đây là lần đầu tiên y đối diện với con người trước mặt.
Ánh mắt của y quá khiến người ta đau lòng, Phùng Xuân không nỡ nhìn tiếp, xoay người né tránh: "Ta chạy nạn tới đây, chỉ muốn sống yên ổn phần đời của mình. Có nghèo một chút, khổ một chút cũng chẳng sao, có thể sống bình an là tốt rồi. Ta không biết các người là nhân vật tầm cỡ phương nào, ta cũng không muốn biết. Ta chỉ là một kẻ nhát gan bình thường nhất trên đời, đại sự của các người, ta không muốn can dự."
Sắc trời âm trầm, ánh sáng nhạt nhòa xiên qua khung cửa gỗ, bàn tay đang nắm vạt áo của Giang Hành Tuyết cũng dần buông lỏng.
Bên ngoài, Cao Hồ lên tiếng thúc giục.
Phùng Xuân không dám quay đầu lại, vội vàng quăng lại một câu "xin lỗi", rồi đẩy cửa bước nhanh ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)