Qua khóe mắt, Giang Hành Tuyết thấy bóng dáng kia đang từ từ xoay người lại. Y gắt gao liếc Tiêu Vệ Thừa một cái, rốt cuộc cũng buông tay ra.
Cầm đèn dầu nhìn qua, Phùng Xuân kinh ngạc: "Sao y đổ nhiều mồ hôi thế?"
Gấp gọn chiếc khăn, Tiêu Vệ Thừa tảng lờ câu hỏi này: "Cao Hồ mang thuốc tới rồi, ngươi ra đón tiếp đi, sẵn tiện bảo Cao Hồ đưa thêm ít nước nóng tới đây."
Tiếng hít thở của người trên giường càng thêm thô nặng, Phùng Xuân không dám chậm trễ, đặt đèn dầu xuống rồi chạy đi.
Quá trình xử lý vết thương vô cùng máu me, Phùng Xuân phụ giúp Tiêu Vệ Thừa, không dám nhìn, nhưng lại không thể không nhìn. Chừng non nửa canh giờ, sau khi được bôi thuốc và băng bó xong xuôi, Giang Hành Tuyết đã mơ màng thiếp đi.
Cao Hồ bưng chậu đồng tới cho Tiêu Vệ Thừa rửa tay, rồi dọn dẹp đồ đạc rời đi trước.
Tiêu Vệ Thừa lấy khăn lau tay, cùng Phùng Xuân đi tới cửa: "Thương tích của y rất nặng, khoảng thời gian này ngươi không cần làm việc gì khác, hãy chăm sóc y thật tốt."
Phùng Xuân gật đầu lia lịa. Không bắt nàng đi hót phân ngựa nữa thì tốt quá rồi!
"Ngày mai y sẽ tỉnh, nếu có hỏi đến chuyện này..." Nói đến đây, hắn khựng lại, một lúc lâu sau mới ngước mắt nhìn Phùng Xuân: "Đừng nói là ta làm."
Phùng Xuân cái hiểu cái không: "Vậy..."
"Cứ bảo là Đại đương gia sợ y chết nên sai đại phu đến chữa trị."
Cất chiếc khăn đi, Tiêu Vệ Thừa mỉm cười với nàng: "Trăm sự nhờ ngươi."
Phùng Xuân ngẩn người, một góc nào đó trong lòng bỗng trào dâng ấm áp, khiến nàng bất giác cong môi cười, nhận lời hắn.
Tiễn Tiêu Vệ Thừa đi rồi, Phùng Xuân thổi tắt mấy ngọn nến dư thừa, chỉ để lại một ngọn đèn dầu trên đầu giường.
Nhìn vết thương của Giang Hành Tuyết đã được xử lý cẩn thận, nàng không khỏi băn khoăn: Tiêu Vệ Thừa kẻ này, thật sự âm hiểm tàn độc như lời Giang Hành Tuyết nói sao?
Thổi tắt đèn dầu, lại một đêm nữa trôi qua.
Gà gáy canh đầu, sắc trời chưa sáng rõ, Giang Hành Tuyết từ từ mở mắt.
Mái rạp vách đất, vẫn là căn nhà đất ấy. Y nhấc tay lên, phát hiện miệng vết thương trên người đã được băng bó cẩn thận, ngay cả bên ngoài trung y cũng được đắp một chiếc chăn bông.
Mà những thứ này, lúc trước hoàn toàn không có.
Y quay đầu. Dưới đất bên cạnh giường lót một lớp cỏ tranh, một dáng người nhỏ bé đang cuộn tròn phía dưới, hai tay ôm chặt lấy thân, ngủ rất say.
Chống tay xuống ván giường ngồi dậy, Giang Hành Tuyết khó nhọc gom chiếc chăn lại, cẩn thận đắp lên người Phùng Xuân.
Chăn vừa phủ xuống, đôi mắt nữ tử chợt bừng mở. Giang Hành Tuyết ngẩn ra, không ngờ nàng lại cảnh giác đến mức này, vừa định mở miệng, lại thấy đôi mắt to tròn mơ màng của nàng chớp một cái, rồi bất ngờ nhắm tịt lại.
Y bật cười cười, không khỏi cong môi.
Thế nhưng giây tiếp theo, Phùng Xuân túm lấy chiếc chăn vùng dậy, dường như tới lúc này mới thật sự tỉnh ngủ.
Ánh mai mờ nhạt lọt qua khe hở cửa sổ hắt vào. Nàng ngơ ngác nhìn chiếc chăn trên người mình rồi lại nhìn Giang Hành Tuyết trước mặt, hồi lâu sau mới phản ứng: "... Ngươi tỉnh rồi?"
Giang Hành Tuyết ngồi xổm trước mặt nàng, mỉm cười dịu dàng: "Đa tạ ngươi."
Phùng Xuân luống cuống vuốt lại mái tóc ngủ đến rối bù: "Không cần đâu, ta... ta cũng có làm gì đâu."
Giang Hành Tuyết không nói gì thêm, đỡ nàng đứng dậy, rồi ôm chăn trở lại giường: "Ngươi có muốn ngủ thêm một lát nữa không?"
Phùng Xuân lắc đầu: "Ta ngủ đủ rồi. Vết thương của ngươi còn chưa khỏi, cần gì phải dậy sớm thế?"
Y lại dọn mớ cỏ tranh trên mặt đất: "Không sao, ta không có gì đáng ngại."
Vừa mới vận chuyển khí lực trong cơ thể, quả nhiên đã dần chuyển biến tốt hơn. Cái chạm mắt với Tiêu Vệ Thừa tối qua, hẳn không phải là ảo giác. Tuy không biết đang rắp tâm gì, nhưng xét theo tình hình hiện tại, quả thực hắn cũng chưa hề làm hại y.
Phùng Xuân nghĩ, xem ra đúng là vậy. Trước kia bọn họ từng là đồng đội, là bằng hữu, nhưng sau này nảy sinh bất đồng, rồi dần dần đường ai nấy đi, trở thành đối thủ.
Giang Hành Tuyết nhận ra ẩn ý trong câu hỏi của Phùng Xuân, bèn nói: “Có vài chuyện ta không tiện nói nhiều, nhưng xin cô nương cứ yên tâm, ta không hề vu khống hay bôi nhọ Tiêu Vệ Thừa. Ta nói hắn tuyệt đối không phải người tốt, chỉ mong cô nương đừng để hắn mê hoặc, khiến bản thân gặp nguy hiểm.”
Y ngừng một chút rồi nói tiếp: “Đương nhiên, ta cũng chẳng phải người tốt lành gì. Để cô nương phải rơi vào tình cảnh này, sau này ta nhất định sẽ báo đáp.”
Phùng Xuân không biết nên đáp lời thế nào. Nghĩ một lát, nàng chuyển chủ đề: “Ta tên là Phùng Thanh. Sau này ngươi cứ gọi ta là Phùng Thanh, đừng gọi ta là cô nương.”
Giang Hành Tuyết đồng ý, rồi lại lên tiếng xin lỗi.
Phùng Xuân không hề nhiều lời. Giang Hành Tuyết đã nói có những chuyện không tiện nói, nàng cũng thật sự không cần hỏi thêm. Biết ít thì ít rắc rối, ít nguy hiểm. Nàng chỉ muốn vượt qua khoảng thời gian này, sớm ngày trốn khỏi đây.
Đến khi hừng đông, Tiêu Vệ Thừa sai người mang đồ ăn đến cho bọn họ, còn nói nếu cần gì cứ việc tìm hắn, không cần khách sáo.
Đợi chăm sóc Giang Hành Tuyết nghỉ ngơi xong, Phùng Xuân có thời gian rảnh liền ngồi ở cửa, nhìn về phía chuồng ngựa.
Nàng muốn học cưỡi ngựa, không cần quá giỏi, chỉ cần có thể cưỡi là được.
Hôm qua lúc đi săn, ngồi trên lưng ngựa, nàng mới thấy tốc độ ấy quả thật con người không thể sánh bằng. Nàng nghĩ, nếu mình biết cưỡi ngựa, khả năng chạy thoát sẽ lớn hơn vài phần.
Buổi trưa, Thời Phi đến đưa cơm. Phùng Xuân bèn lấy danh nghĩa Giang Hành Tuyết hỏi hắn ta có biết chuồng ngựa ở đâu không, khi nào nàng có thể đến đó.
Thời Phi không lập tức trả lời, hắn ta cứ như bị điếc, đặt đồ xuống rồi bỏ đi.
Nàng tưởng chuyện này coi như xong rồi, buồn bực ăn hết cơm, vừa định nghĩ cách khác thì nghe có người gọi mình ngoài cửa.
Đi ra ngoài, nàng thấy Thời Phi đang dắt một con ngựa đứng bên ngoài: “Đi thôi, Nhị đương gia bảo ta dạy cho ngươi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)