Từ thư phường đi ra, Vương thị dẫn hai tiểu tôn nữ lại đi mua kẹo hồ lô, đại thúc bán kẹo hồ lô thấy Tinh Bảo lớn lên đáng yêu lại biết ăn nói, còn bớt cho một văn tiền.
Mua kẹo hồ lô xong, Vương thị chuẩn bị đi đến sạp bánh nướng mua bánh nướng.
Tinh Bảo nhìn nhìn sạp bánh bao bên cạnh, kéo kéo vạt áo của bà: “Nãi nãi, con muốn mua bánh bao thịt.”
Tinh Bảo vẫn còn nhớ, lần trước nãi nãi nói bánh nướng khô quá, cô bé đã nói sẽ mua bánh bao thịt cho nãi nãi.
“Bánh bao thịt hai văn tiền một cái, bánh bao dưa muối ba văn tiền hai cái,” Chủ sạp cười ha hả đáp lời: “Đại nương, bà xem muốn mấy cái?”
Tinh Bảo nghe thấy, bẻ bẻ ngón tay, đôi mắt tròn xoe đảo nhất vòng, nói: “Thúc thúc, ba cái bánh bao thịt năm văn tiền được không ạ?”
Vương thị còn chưa quyết định xong mua bánh bao gì, vừa nghe lời này, cũng nói: “Đúng vậy, ta mua ba cái bánh bao thịt, bốn cái bánh bao dưa muối, mười văn tiền được không?”
“Chuyện này...” Chủ sạp vừa tính toán, một già một trẻ này mở miệng, liền muốn bảo mình bớt hai văn tiền, lập tức có chút khó xử: “Đại nương, mối làm ăn nhỏ này của ta...”
Tinh Bảo thấy thúc thúc dường như không đồng ý, đôi lông mày nhỏ nhíu lại, suy nghĩ một chút lại nói: “Thúc thúc, bánh bao ngon mà không đắt, sẽ có vận khí tốt đó nha, sẽ bán càng ngày càng đắt hàng cho xem.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

