Hai tay bê bết máu, đến cây giáo cũng không cầm nổi, Lâm Mãnh chống đầu gối thở hổn hển. Trong tai hắn ù đi, trước mắt từng cơn tối sầm. Nhưng lần này khác với lần trước.
Bọn họ không thua. Bọn họ đã sống sót!
"Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!"
Không biết ai là người hô lên đầu tiên, chỉ trong chớp mắt, tiếng reo hò đã vang dội khắp ba chiếc thuyền.
Hai chiếc thuyền địch, vậy mà bọn họ không những đánh lui được, còn chiếm luôn một chiếc, hơn nữa còn là thuyền hai cột buồm lớn hơn cả thương thuyền của mình. Đây không phải đại thắng thì còn là gì?
Nghe tiếng hoan hô vang trời ấy, Lâm Mãnh rốt cuộc cũng không kìm nén nổi. Hắn đưa tay quệt mạnh lên mặt, lau đi dòng nước mắt nóng hổi.
Cha... người có nhìn thấy không? Chúng con cũng có thể đánh thắng hải tặc, bảo vệ thuyền của nhà họ Lâm!
Toàn thân Lý Ngưu đẫm mồ hôi, cũng chẳng biết dính bao nhiêu máu của địch nhân. Hắn bỗng giật phăng chiếc áo ngắn trên người, ngửa mặt cười như điên.
"Ha ha ha! Thế mà thật sự thắng rồi! Oai phong của lão tử năm xưa vẫn chưa mất!"
Rốt cuộc bọn họ đã giết bao nhiêu tên? Mười tên? Hai mươi tên?
Một chiếc thuyền kia ít nhất cũng có 50-60 hải tặc. Dù trẻ lại 10 tuổi, hắn cũng chưa từng đánh một trận thắng oanh liệt như vậy. Đây còn là đám hải tặc hung tàn chứ đâu phải lũ thương nhân nhát gan.
Có thể giết địch cướp thuyền, nếu không gọi là đại thắng thì gọi là gì? Đảo mắt nhìn quanh, hắn thấy bóng người đứng cạnh bánh lái, lập tức sải bước lao tới.
"Phục tiểu ca! Lần này ta thật sự tâm phục khẩu phục rồi! Cách của ngươi đúng là quá hữu hiệu!"
Quả thật, toàn bộ đội hình đối địch đều do một tay Phục Ba sắp xếp.
Không chỉ tính đến phương án ứng phó khi gặp một lớn một nhỏ 2 chiếc thuyền địch, mà còn chuẩn bị cả chiến thuật khi chỉ gặp 1 chiếc, hoặc khi phải đối đầu 3 chiếc.
Còn nếu nhiều hơn 3 chiếc, thì chỉ còn cách nghĩ đường chạy. Liều mạng đối đầu là tuyệt đối không thắng nổi.
Sau khi phát hiện hải tặc, trước tiên phải dùng tiếng chiêng truyền lệnh. Hai vị thuyền trưởng còn lại sẽ dùng tín hiệu chiêng đã quy ước để đáp lại. Bởi vậy mới có chiến thuật để thuyền nhà họ Lâm và họ Tôn ở lại nghênh chiến, còn thuyền nhà họ Lý giả vờ bỏ chạy.
Nhưng đó vẫn chưa phải điều quan trọng nhất.
Quan trọng hơn cả là, ngoài việc định ra chiến thuật, Phục Ba còn dẫn người cứng rắn chống lại lực lượng địch đông gấp ba lần. Đến cả Lý Ngưu cũng không dám chắc nếu đổi thành thuyền của mình thì có thể làm được hay không.
Phải biết người nhà họ Lâm đều chỉ là mấy cậu nhóc mới lớn, chẳng qua luyện tập nhiều hơn bọn họ nửa tháng mà thôi. Vậy mà lại có thể chiến đấu đến mức này.
Đến tận lúc này, Lý Ngưu mới thật sự tâm phục khẩu phục. Nếu không có vị ân công của nhà họ Lâm, cho dù bọn họ có ra khơi cũng chưa chắc đối phó nổi đối thủ mạnh như vậy.
Giờ chẳng những không tổn thất bao nhiêu, còn cướp được hẳn một chiếc thuyền. Đúng là niềm vui trọn vẹn.
Đối diện với đám người đang vô cùng kích động, Phục Ba chỉ nghiêm mặt lắc đầu.
"Địch vẫn còn chạy thoát một chiếc. Có khi chúng đã quay về báo tin rồi. Chưa về đến nhà thì tuyệt đối không được lơ là."
"Ngoài ra, cử người lục soát khoang thuyền. Ba người một tổ, không được bỏ sót bất cứ tên hải tặc nào."
Sự bình tĩnh ấy lập tức khiến Lý Ngưu tỉnh táo lại.
Đúng vậy. Bọn họ tuy thắng một trận, nhưng chỉ giữ được một chiếc thuyền địch, chiếc còn lại gần như nguyên vẹn. Biết đâu lúc này nó đã chạy về báo tin rồi. Nếu còn chần chừ ăn mừng thì chẳng phải tự tìm chết sao?
Không dám chậm trễ, Lý Ngưu lập tức bố trí người đi lục soát toàn bộ khoang thuyền. Phục Ba thì trở về thuyền nhà họ Lâm, hỏi Lâm Mãnh:
"Bị thương bao nhiêu người? Có ai tử trận không?"
“Không có ai chết.” Lâm Mãnh đáp, nhưng sắc mặt vẫn rất nặng nề. "Có bốn người không đứng dậy nổi."
Hắn đã kiểm tra từ trước, bốn người này quả thật đều bị trọng thương.
Vừa rồi khi đám hải tặc tràn lên, ít nhất cũng có hơn 10 tên xông tới cùng lúc. Vừa phải giữ vững ván cầu, vừa phải tiêu diệt đám địch đã lên boong, thực sự khiến bọn họ ứng phó không xuể.
Nếu không phải Phục Ba luôn theo sát phía sau, tùy thời áp sát kết liễu những tên lọt lưới để ổn định cục diện, e rằng chiếc thuyền đã bị cướp từ lâu.
"Người bị thương nặng ở đâu? Ta đi xem. Những người bị thương nhẹ cũng tập trung lại, lát nữa cùng băng bó."
Phục Ba không chần chừ thêm, lập tức bắt tay cứu chữa. Nàng từng học sơ cứu chiến trường, giỏi nhất là cầm máu, nắn xương và băng bó, đặc biệt thích hợp xử lý những vết thương do binh khí lạnh gây ra.
Lần này nhà họ Lâm tổn thất không nhỏ, 4 người trọng thương. Người bị thương nhẹ thì gần như ai cũng có, may mà không có ai mất mạng.
Một đám tân binh có thể sống sót trong trận chiến khốc liệt như vậy đã là vô cùng may mắn. Mà sau trận chiến này, bọn họ cũng không còn là những cậu trai làng chài ngây ngô nữa. Họ đã trở thành những người lính thực sự có thể bước lên chiến trường.
Đối với nhà họ Lâm, đây cũng là một chuyện tốt.
Xử lý xong bên này, thuyền nhà họ Tôn cũng áp sát. Phục Ba lại men theo ván cầu lần lượt sang thuyền nhà họ Tôn rồi nhà họ Lý, giúp cứu chữa người bị thương.
Chiếc thuyền vừa cướp được cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Lại lục soát ra thêm 3 tên hải tặc còn sống, tất cả đều bị ném thẳng xuống biển.
Trên thuyền không có hàng hóa gì đáng giá, nhưng lương thực và nước ngọt thì rất đầy đủ. Có lẽ vì mới ra khơi chưa lâu nên còn có cả ít thịt chín tươi, đủ cho hơn chục người ăn trong một thời gian.
Sau khi cân nhắc, Phục Ba bàn bạc với 3 vị thuyền trưởng. Nàng sẽ ở lại chiếc thuyền mới chiếm được, đồng thời điều vài thủy thủ từ mỗi thuyền sang trước để vận hành con tàu.
Có thêm chiếc thuyền này, đội tàu của họ sẽ có 4 chiếc. Hơn nữa còn có một chiếc thuyền hai cột buồm cỡ lớn. Nếu hải tặc không có quân số gấp vài lần, chắc chắn sẽ không dám tùy tiện tới gây sự.
Sau một trận thắng lớn với tổn thất cực thấp và thu hoạch vô cùng phong phú, mọi người lúc này đều hoàn toàn tin phục Phục Ba. Không mất bao nhiêu thời gian, mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, đoàn thuyền lại tiếp tục lên đường.
Cũng không biết là chiếc thuyền hải tặc chạy thoát đi quá chậm, chưa kịp truyền tin về, hay đám hải tặc cảm thấy khối xương này quá khó gặm, không đáng phải lấy mạng người ra đổi.
Suốt chặng đường sau đó, bọn họ không gặp thêm bất kỳ kẻ địch nào. Cho dù có thuyền hải tặc từ xa trông thấy đội tàu, chúng cũng chỉ đứng nhìn chứ không tiến lại gần.
Vì thế mọi người thuận buồm xuôi gió vượt qua khu vực nguy hiểm nhất quanh đảo La Lăng, trở về Hà Tử Oa. Đến đây coi như đã về đến nhà, nhưng chuyến đi vẫn chưa kết thúc.
Hai chiếc thuyền của nhà họ Tôn và họ Lý còn phải tiếp tục đi về phía đông đến Phiên Ngu, bán hết số hàng mang về. Còn nhà họ Lâm thì phải nhanh chóng dỡ một thuyền gạo xuống, bán ngay tại địa phương.
Ngoài ra còn phải bố trí người sửa chữa chiếc thuyền lớn vừa cướp được, đồng thời xóa sạch mọi dấu hiệu mà đám hải tặc để lại.
Vì thế, Phục Ba không chút do dự mang theo một rương hồ tiêu cùng hai thanh niên nhà họ Lâm lên thuyền của nhà họ Tôn, tiếp tục đi Phiên Ngu cùng bọn họ.
Không ai cảm thấy quyết định này có gì kỳ lạ. Hồ tiêu vốn phải mang đến Phiên Ngu mới bán được giá. Món hàng quý giá như vậy, chỉ có Phục tiểu ca đích thân xử lý thì mọi người mới yên tâm.
Huống hồ sau khi từ Phiên Ngu trở về, bọn họ còn phải quay lại Hợp Phổ thêm một chuyến. Đối với Phục Ba, người một tay giúp họ có được thỏa thuận mua gạo giảm giá, ai nấy đều vô cùng kính trọng, gần như nhất nhất nghe theo.
Hà Tử Oa cách Phiên Ngu chỉ khoảng 2 ngày đường biển. Đến sáng ngày thứ ba, thuyền đã cập bến. Khác với Hợp Phố, quanh Phiên Ngu có nhiều đảo nhỏ hơn, thuyền bè tấp nập, cũng có không ít bến cảng tư nhân để neo đậu. Bến họ đến chỉ là một trong số đó, chứ không phải đại cảng chính thức của Phiên Ngu.
Vì vậy, sau khi thuyền thả neo, Phục Ba nói:
“Ta định vào Phiên Ngu một chuyến, xem thử giá cả thị trường.”
Đề nghị này chẳng có gì lạ. Bến cảng tư nhân vốn cá rồng lẫn lộn, thương nhân thường cố tình ép giá hàng hóa. Một mặt hàng đắt khách như hồ tiêu, đương nhiên đem vào trong thành bán sẽ có lời hơn.
Tôn Nhị Lang cũng không khách sáo:
“Bọn ta chắc phải 3-4 ngày nữa mới khởi hành về. Phục tiểu ca cứ tự nhiên. Nếu cần gì, ta sẽ cử 2 huynh đệ đi theo.”
Trong trận hải chiến vừa rồi, thuyền Tôn gia cũng có không ít người bị thương, đều nhờ Phục Ba cứu chữa kịp thời. Tôn Nhị Lang dĩ nhiên muốn ghi nhớ phần ân tình ấy.
Phục Ba từ chối ý tốt của đối phương, chỉ dẫn theo hai thanh niên Lâm gia lên bờ, thuê một cỗ xe lừa chạy thẳng về phía Phiên Ngu.
So với bến cảng tư nhân, Phiên Ngu thành thật sự là một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Trên quan đạo xe cộ nối đuôi không dứt, phần lớn đều là xe chở hàng, xen lẫn không ít xe ngựa chở khách. Những người khuân vác, phu khuân hàng đều gầy gò mệt mỏi, sắc mặt vàng vọt.
Trái lại, các thương nhân thì khoác gấm mặc lụa, nghênh ngang đánh xe qua đường. Dù triều đình thi hành lệnh cấm biển, thuyền triều cống vẫn phải cập bến Phiên Ngu, huống chi còn vô số thương thuyền và tư thuyền lớn nhỏ tụ hội. Có thể hình thành một thành thị cảng mậu dịch phồn hoa như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Sau khi nộp phí vào thành, lại lén nhét thêm chút bạc hối lộ, lính canh cổng thành thậm chí chẳng buồn kiểm tra, liền cho 3 người đi vào.
Địa chỉ Lục Kiệm để lại cũng không hề hẻo lánh. Chỉ mất hơn nửa canh giờ, bọn họ đã tìm đến nơi. Phục Ba bảo hai người Lâm gia đứng đợi bên ngoài, còn mình cầm bức thư bước thẳng vào.
Đó là một tiệm tạp hóa. Mặt tiền không lớn, nhưng hàng hóa lại vô cùng phong phú. Phục Ba cũng không vòng vo, trực tiếp tìm một tiểu nhị hỏi:
“Xin hỏi Dương chưởng quầy có ở đây không? Ta từ Hợp Phố đến, có việc muốn gặp.”
Vừa nghe hai chữ "Hợp Phố", tiểu nhị lập tức cảnh giác nhìn Phục Ba từ trên xuống dưới. Thấy chỉ là một thiếu niên tuấn tú, hắn mới đáp:
“Khách quan xin chờ một lát.”
Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của tiểu nhị, Phục Ba biết mình đã tìm đúng chỗ. Chẳng bao lâu sau, tấm rèm được vén lên, một thanh niên bước ra.
“Ta chính là chưởng quầy nơi này. Xin hỏi các hạ là người được Lục công tử phái đến sao?”
Vị chưởng quầy này trẻ hơn nàng tưởng tượng rất nhiều. Quan trọng hơn, trên người hắn có một loại khí chất rất kỳ lạ. Không giống thương nhân, ngược lại mang theo chút sắc bén của kẻ từng trải qua chém giết. Nhưng hắn cũng chẳng giống quân nhân, thân phận vì thế càng khiến người ta tò mò.
Phục Ba vẫn bình thản gật đầu.
“Đúng vậy. Lục công tử nhờ ta chuyển giao một phong thư.”
Nàng đưa chiếc hộp gỗ tới. Thanh niên nhận lấy, lập tức kiểm tra kỹ lớp bùn niêm phong, rồi mới mỉm cười hỏi:
“Làm phiền các hạ đi chuyến này. Lục công tử còn có dặn dò gì khác không?”
“Ngài ấy nhờ ta mang thư hồi âm trở về.”
Câu trả lời ấy khiến Dương chưởng quầy hơi nhướng mày, nhưng rất nhanh đã mỉm cười gật đầu.
“Vậy xin các hạ chờ một lát.”
Chỉ từ thái độ ấy, Phục Ba đã nhận ra thư hồi âm thực ra không hề quan trọng. Chẳng trách Lục công tử yêu cầu phải giao thư trong vòng nửa tháng, còn thư hồi đáp thì có thể kéo dài tới 2 tháng.
Có điều những chuyện đó chẳng liên quan gì tới nàng. Thứ nàng quan tâm là số gạo được giảm 3 phần giá.
Không ai dâng trà, Phục Ba cứ thế đứng trong đại sảnh chừng 15 phút. Đến lúc ấy, Dương chưởng quầy mới thong thả bước ra, đưa lại một chiếc hộp gỗ cũng được niêm phong kín mít.
“Thư hồi âm ở đây. Làm phiền các hạ.”
Phục Ba bình thản nhận lấy. Thấy nàng cất kỹ hộp gỗ, Dương chưởng quầy lại cười nói:
“Đường xa tới đây cũng chẳng dễ dàng. Nếu khách quý có nhìn trúng món hàng nào trong tiệm, ta có thể quyết định giảm giá đôi chút.”
Nghe qua tưởng là lời khách sáo, nhưng thực chất lại có ý tiễn khách. Rõ ràng, vị chưởng quầy này cũng chẳng quá coi trọng một người đưa thư. Phục Ba đảo mắt nhìn quanh cửa hàng một vòng, rồi bất chợt hỏi:
“Quý cửa hàng có thu mua hồ tiêu không?”
Đưa thư xong còn tiện thể bán hàng kiếm lời, đúng là muốn vắt sạch mọi lợi ích có thể.
Dương chưởng quầy hơi ngạc nhiên nhướng mày rồi bật cười.
“Tính tình của tiểu ca thế này, chủ nhân nhà ta hẳn sẽ rất thích. Được thôi, có bao nhiêu hồ tiêu, mang ra xem nào.”
Lời nói nghe như thân thiết lôi kéo, nhưng lại thấp thoáng chút bông đùa.
Phục Ba không để ý, xoay người ra ngoài mang chiếc rương hồ tiêu vào đặt trước mặt hắn. Dương chưởng quầy mở nắp, cúi xuống ngửi kỹ, lại nhón hai hạt nếm thử, rồi gật đầu.
Huống hồ một tiệm tạp hóa mà ngay cả hồ tiêu cũng thu mua, chứng tỏ việc kinh doanh còn rộng hơn nàng tưởng tượng rất nhiều. Chủ nhân đứng sau cửa tiệm này rốt cuộc là người thế nào, quả thật đáng để suy nghĩ.
Nàng không nhiều lời. Hồ tiêu được mang đi cân, 5 cân đổi lấy 75 lượng bạc ròng.
Nhận bạc xong, Phục Ba cũng không có ý định nán lại. Có tiền trong tay, nàng càng không muốn mua hàng trong thành. Đồ ở Phiên Ngu chắc chắn đắt hơn bến cảng tư nhân, mua tại đây không đáng.
Vì thế ba người lập tức rời khỏi thành, quay trở về bến cảng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

