Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đầu Vương Ba Nhi tê cứng vì đau, miệng không ngừng nôn khan, nước miếng tuôn ra ướt sũng miếng vải trong miệng làm hắn thở không nổi. Tay chân bị trói ngược ra sau, không thể khom lưng, nơi đó lại càng đau, Vương Ba Nhi thấy tầm nhìn mờ dần, sinh ra sợ hãi.
Hắn sắp chết rồi sao?
Ngay khi hắn đang run rẩy, đầu vai bỗng nhiên bị dẫm mạnh, lại bị đá một cái khiến hắn lăn nửa vòng. Vương Ba Nhi dùng sức chớp mắt, lúc này mới thấy rõ người trước mặt.
Là tiện nhân này! Là nàng phá hoại mệnh căn của hắn!
Trong nháy mắt, lửa giận thậm chí vượt qua cả đau đớn, Vương Ba Nhi ô ô kêu lên, giãy giụa muốn tránh thoát trói buộc.
Phục Ba không để ý ánh mắt oán độc của hắn, ngồi xuống bên cạnh, ánh sáng trong tay lóe lên, đoản đao đâm vào đầu vai hắn.
Một đao này vừa nhanh lại tàn nhẫn, thậm chí sau khi mũi dao đâm vào, còn xoay nửa vòng, Vương Ba Nhi toàn thân như co lại, run rẩy, nước mắt nước mũi giàn giụa. Nhưng cũng chính một đao này đã hoàn toàn dập tắt cơn giận của hắn, gáy đổ mồ hôi, cả người lạnh lẽo. Đến bây giờ Vương Ba Nhi mới phát hiện ra trắng nõn, ngon miệng phải trả tiền, không thì giống như hắn, có khi phải trả mạng! Sát khí dâng trào, nàng muốn giết hắn, nàng có thể giết hắn!? Vương Ba Nhi run rẩy dữ dội hơn, cũng không màng miếng vài trong miệng, nức nở muốn xin tha.
Mặc kệ sự van xin giãy giụa này, Phục Ba nâng tay rút đao, máu tươi tóe ra, bắn dính lên tay nàng. Phục Ba cũng không vội lau tay, chỉ quay ngược đao lại, kề lên cổ tên cướp. Đoản đao này nàng nhặt trên đất, hẳn là vũ khí tùy thân của tên cướp, tuy phẩm chất chẳng ra gì, lại hơi cùn nhưng như vậy cũng đủ để tiễn tên cướp này rồi.
Nàng nhẹ nhàng uốn gối, cúi người nói: "Dám kêu liền giết ngươi!"
Thanh âm bình tĩnh quá mức, không ra tâm tình, nhưng Vương Ba Nhi lại nghe ra sự nghiêm túc chưa từng có. Hắn không muốn chết! Vương Ba Nhi cứng đờ gật gật đầu, lại e ngại động tác quá lớn sẽ làm đao cứa qua yết hầu.
Thấy hắn phục tùng, Phục Ba mới kéo miếng vải trong miệng hắn xuống, thấp giọng hỏi: "Đây là nơi nào? Các ngươi có bao nhiêu người?"
"Còn, vẫn còn trên biển... con thuyền... con thuyền đã bị cướp... chỉ còn năm sáu huynh đệ... những người khác... họ đã rời đi trước rồi..." Vương Ba Nhi không dám nói lớn, lắp bắp. Hắn chỉ ở lại để canh giữ tù nhân và thu hồi con tàu bị đánh hạ, không ngờ lại gặp phải một hung thần như vậy!
Phục Ba hơi chau mày: "Các ngươi là hải tặc?"
Quá rõ ràng rồi, bọn họ vừa mới lên chiếm thuyền, giết chủ thuyền rồi cướp đoạt hàng hóa, sao người trước mắt lại hỏi câu ngẩn ngợ như vậy?! Không thể hiểu được, Vương Ba Nhi càng thêm sợ hãi, run rẩy gật đầu.
Nói tiếng Trung, điều khiển thuyền gỗ thô sơ, liệu vẫn còn những tên cướp biển như thế này ngoài khơi bờ biển châu Phi không? Không đúng, nếu hắn nói, một bộ phận người đã rời đi trước thì con thuyền này có thể là thuyền buôn bị cướp! Vậy lại càng không thể, tuy rằng đang đứng trong khoang thuyền, không thể thấy toàn cảnh con thuyền cũng như không thể phân biệt trọng tải của nó, nhưng trong này có kho chứa hàng hóa, còn có thể ra biển, đoán chừng thuyền này cũng không quá nhỏ. Vậy, đây thật ra là loại tàu thuyền gì?
Trong lòng còn nhiều nghi hoặc, nhưng hiện tại đây cũng không phải trọng điểm, phải làm sao thoát khỏi đây mới là mấu chốt. Phục Ba lập tức truy vấn.
"Ngoài cửa có mấy người?"
"Chỉ, chỉ có một..." Vương Ba Nhi hô hấp đột nhiên trở nên dồn dập. Đúng rồi, ngoài cửa còn có tâm phúc của hắn, kia cũng là một kẻ tàn nhẫn, nếu có thể kêu hắn đi vào, nói không chừng có thể làm thịt người phụ nữ độc ác này!
Nhưng ý niệm vừa động, miếng vải nhơm nhớp ban nãy lại quay trở về miệng hắn.
Nhưng ngay sau đó, nụ cười của hắn ngưng lại trên môi. Đâm vào lồng ngực hắn, không phải thân thể ấm áp, mềm mại mà là một thanh đoản đao. Lưỡi đao xuyên qua xương sườn, thẳng tắp cắm sâu trong ngực hắn. Không kịp phản ứng, hắn loạng choạng thân thể, cả người ngã ngửa ra sau. Một đôi tay nhỏ bé nhanh thoăn thoắt lùa dưới nách hắn, giữ ở đầu vai, chống đỡ thân thể vô lực đang trượt xuống của hắn.
Phục Ba chỉ cảm thấy đầu gối trầm xuống, miễn cưỡng chống được hai chân, kéo thi thể người này lui dần về hướng căn phòng nọ.
Nằm trên mặt đất, Vương Ba Nhi không thể nhìn thấy phía sau, chỉ nghe được tiếng cửa mở ra đóng vào. Nữ nhân đó ra ngoài rồi sao? Sao lại không có tiếng ngăn trở? Chẳng lẽ còn có thể trốn đi rồi sao? Hắn đã bị lừa, tên canh cửa cũng không thể nào cũng bị lừa như hắn chứ!?
Đang nghĩ ngợi, tiếng bước chân nặng nề vang lên bên tai, Vương Ba Nhi liền nhìn thấy cái nữ nhân kia đang kéo đồ quay lại, đến trước mặt hắn. Bất chấp cơn đau, hai mắt hắn trừng to nhìn về phía Phục Ba, thấy quỷ rồi, đây không phải tên Thiết Trụ trông cửa ư?!! Làm thế nào mà hắn lại không hề động đậy, ngực nhiễm máu đỏ, hai mắt mắt trợn ngược, đây, đây không phải là đã chết rồi sao!
Đừng nói là một nữ nhân, ngay cả hắn ta cũng không có khả năng giết chết một tráng hán nhanh như vậy! Cố tình mới vừa rồi, nữ nhân này còn khóc lóc không ngừng, bị đánh chửi cũng không dám đánh trả, làm sao đột nhiên lại như biến thành người khác, mạnh mẽ như vậy?!!
Run rẩy không kiểm soát, Vương Ba Nhi liếc nhìn lại. Trong phòng, ánh đèn dầu tối tăm, thân ảnh nữ nhân kia như khảm vào ánh nến leo lắt, trên cổ một vòng xanh tím, sắc môi trắng bệch, máu đang nhỏ xuống từ đôi bàn tay. Hắn đột nhiên sợ hãi, đây vẫn là người sao?! Chẳng lẽ hắn vừa mới đem người ta bóp chết rồi, giờ là lệ quỷ về báo thù?
Nghĩ đến điều đó, tức khắc làm Vương Ba Nhi run lên cầm cập, bên dưới đã tiết ra "thủy triều cuồn cuộn".
Phục Ba không quan tâm đến suy nghĩ của tên bắt cóc, tuy rằng nàng đã đánh lén thành công, nhưng lại cũng hao hết thảy thể lực của thân thể này. Hiện giờ nàng vừa mệt vừa khát, trên người lại đau nhức, ngay cả tay chân cũng có phần rụng rời, không nghe sai bảo.
Ném thi thể xuống, nàng đi tới cạnh bàn, quơ quơ ống trúc, nghe được tiếng nước liền rút nút ống nước, uống liền mấy ngụm. Nước không phải mới mẻ, nhưng cũng có thể giải khát. Uống nước xong, Phục Ba ngồi xuống ghế gỗ, thở hổn hển, đánh giá lại xung quanh.
Này không đúng lắm, thật sự không đúng. Lúc trước chỉ là cảm thấy kì quái, nhưng hiện tại cẩn thận ngẫm lại, bên trong gian phòng này bài trí thiếu thốn đủ thứ, lại càng không có hơi thở hiện đại. Đừng nói là di động, bộ đàm, liền hướng dẫn đi thuyền, sách hay radio cũng đều không có, đây chính là trên biển, chẳng có mấy người có thể chịu được hoàn cảnh tịch mịch này. Thêm nữa, chiếu sáng cũng không phải ánh đèn điện, mà là ánh đèn dầu, đựng nước cũng là ống trúc chứ không phải là ấm nước... Còn có cách ăn mặc của những người này, bất luận là những người bị bắt được phía trước hay vừa mới bị giết chết, tên canh cửa đều mang búi tóc, ăn mặc là áo ngắn cùng giày rơm của thời xưa, hoàn toàn lạc lõng với thế giới mà nàng biết.
Phục Ba cúi đầu, lại lần nữa xem xét bộ quần áo rách rưới của mình. Nàng vốn tưởng rằng đây là cái váy, nhưng giờ nhìn kĩ lại, thấy càng giống áo dài mà nam nhân thời xưa hay mặc. Đến cả thân thể đều bị đổi thì có cái gì mà không thể thay đổi! Nàng hiện tại rốt cuộc là đang ở nơi nào?!
Phục Ba cắn chặt răng, một lần nữa đứng dậy, đi tới trước mặt tên cướp. Lại lần nữa đem miếng vải trong miệng hắn kéo ra, nàng hỏi thẳng thừng.
"Năm này là năm nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


