Nàng còn đang lưỡng lự không biết nên hành lễ thế nào thì Lang Nhất đã mang ghế nhỏ lại gần.
“Cô nương cẩn thận dưới chân. Yên tâm đi, Quận vương nhà chúng ta tính tình tốt lắm, cực kỳ dễ nói chuyện.”
Chẳng đợi Khương Oánh kịp phản ứng, Lang Tam đã đưa nàng lên xe ngựa. Khương Oánh chỉ đành thuận thế bước lên, khẽ nghiêng đầu cảm tạ hắn ta. Lúc nàng quay lại, tấm rèm xe đã được vén lên bởi bàn tay thon dài đẹp đẽ kia. Khương Oánh mím môi, khom lưng bước vào bên trong.
Nàng không dám nhìn thẳng vào Minh Quận vương ngay lập tức mà khẽ nhún mình hành lễ: “Dân nữ Khương Oánh, xin bái kiến Quận... Ngô!”
Roi ngựa bỗng dưng quất mạnh một tiếng chát chúa, con ngựa hí vang rồi lao vút đi. Nàng mất đà, cả người đổ nhào về phía nam tử trước mặt. Trong lúc hoảng loạn, nàng chỉ cảm thấy bờ môi mình như vừa lướt qua một mảng da thịt lành lạnh.
Đến khi hoàn hồn, nàng mới bàng hoàng nhận ra mình vừa chạm môi vào vành tai của hắn. Mà lúc này, cả người nàng gần như dán chặt lên lồng ngực vị Quận vương kia. Để giữ vững thân hình trước đà lao tới của nàng, bàn tay đang chống bên cạnh của hắn đã nổi đầy gân xanh.
Mặt Khương Oánh bỗng chốc đỏ bừng như gấc chín.
“Hồi phủ, hồi phủ thôi! Đã ôm được mỹ nhân về rồi thì còn đi cái chốn Yên Vũ Lâu vớ vẩn kia làm gì nữa!”
Bên ngoài xe, Lang Tam vung vẩy roi ngựa, nhìn cỗ xe ngựa đang lao đi mà cười đến là rạng rỡ, đắc ý. Hắn ta thầm nghĩ, nếu mình không thêm chút lửa thì cái vị Minh Quận vương ngoài mặt ôn nhu nhưng lòng dạ lạnh lẽo kia biết bao giờ mới chịu "thông suốt" đây!
Cái gọi là không gần nữ sắc, chẳng qua là vì chưa từng nếm qua cái tư vị mê hồn chốn nhân gian này thôi. Một khi đã nếm rồi, ắt hẳn sẽ vui đến quên cả trời đất! Huống hồ mỹ nhân nhường này là nghìn năm có một, Minh Quận vương nào có tổn thất gì mà phải e ngại!
Lang Nhất nhìn hắn ta một cái đầy sâu xa rồi cũng giục ngựa đuổi theo. Vị tiểu công tử nhà họ Lục này đúng là mỗi ngày không tìm đường chết một lần thì không chịu nổi mà! Chẳng hiểu sao hắn ta có thể sống sót bên cạnh chủ tử đến tận năm mười tám tuổi được nữa.
Thế nhưng, con đường "tự sát" của Lục tiểu công tử dường như chưa có điểm dừng. Chỉ nghe thấy từ phía sau truyền tới tiếng gào to kiêu ngạo đến cực điểm của hắn ta: “Tất cả nghe cho kỹ đây! Vị cô nương kia từ nay về sau là người của Quận vương nhà ta. Kẻ nào còn dám tơ tưởng, lão tử đây sẽ móc mắt hắn ra!”
Lang Nhất hốt hoảng cuống cuồng ghì cương ngựa quay trở lại để ngăn cái miệng tai hại kia lại.
“Ngươi, rồi cả các ngươi nữa!” Lục tiểu công tử kiêu ngạo vung roi ngựa, chỉ thẳng mặt từng cỗ xe một, chẳng chừa ai: “Nhìn cái gì mà nhìn? Cái lão già khú đế kia cũng dám mơ mộng cóc ghẻ ăn thịt thiên nga sao? Còn ngươi… chậc chậc, nhìn lại mình đi, nghỉ ngơi cho khỏe, kẻo lại chết trên người nữ nhân rồi liên lụy người ta chịu khổ… Ô hay, Lang Nhất, ngươi to gan thật, dừng tay mau!”
Lang Nhất mặt lạnh như tiền, một tay giật phăng dây cương ngựa của hắn ta kéo ngược trở lại. Roi ngựa vung lên, con ngựa liền mang theo Lục tiểu công tử bay vút về hướng Ngụy Trạch.
Chẳng cần tiểu lang quân kia đe dọa, bọn họ cũng chẳng ai gan to bằng trời mà dám đi tranh giành người với Quận vương. Giờ đây, dẫu có không cam lòng thì cũng chỉ biết đấm ngực dậm chân mà tiếc rẻ.
Lang Tam – kẻ đang bị ép phải đuổi theo xe ngựa – đột ngột ghì cương dừng lại, quay sang hỏi Lang Nhất phía sau: “Vừa rồi… cô nương kia nói nàng tên gì ấy nhỉ?”
Lang Nhất chỉ tặng cho Lang Tam một nụ cười lạnh lẽo. Giờ này mới phản ứng thì có phải là quá muộn rồi không?
“Khương... là họ Khương nào?” Lang Tam túm lấy dây cương của Lang Nhất, đôi mắt trợn ngược: “Không lẽ chính là vị Đệ nhất mỹ nhân Tô Châu họ Khương đó chứ?”
Lang Nhất chỉ lạnh lùng nhìn hắn ta, chẳng buồn mở miệng lấy một lời.
“Hàm oan, gặp nạn, họ Khương, lại còn là mỹ nhân...” Lang Tam ngửa mặt lên trời thở dài thườn thượt:
“Xong đời rồi, xong đời thật rồi! Giờ ta quay lại bảo với đám công tử kia rằng cô nương đó không phải người của Quận vương, liệu có còn kịp không?”
“Lục tiểu công tử thấy thế nào?” Lang Nhất thản nhiên bồi thêm một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)